Ba người nghỉ ngơi một lát thì con trai của Triệu Thanh Hải đã tới.
“Có ai ở nhà không?”
Mục Nghiệp Kiêu đứng dậy rảo bước ra mở cổng: “Có đây, đang đợi anh giao hàng tới đây.”
Triệu Đại Ngưu đỏ mặt nói: “Để tôi khiêng vào giúp mọi người, đây là chuyến đầu tiên, lát tôi phải chạy thêm chuyến nữa.”
“Được, vào đi anh.”
Tần Sương nhìn chàng trai trẻ có vẻ ngượng ngùng e thẹn, thời buổi này dạng người thế này đúng là hiếm thấy.
Nhờ anh ta khiêng tủ vào trong nhà xong, những thứ còn lại ba người không để anh ta phải động tay nữa.
Triệu Đại Ngưu dỡ hết đồ trên xe xuống liền quay về nhà bốc chuyến thứ hai.
Đương nhiên lúc rời đi, vành tai anh ta đã đỏ ửng lên cả.
Thực sự là ba người này đều quá đỗi xinh đẹp.
Đặc biệt là cô gái ra mở cổng kia, dáng người cao lớn khỏe khoắn, rất hợp làm việc đồng áng, chắc chắn mẹ anh ta sẽ không chê bai đâu.
Cứ nghĩ tới thân hình vạm vỡ cao một mét chín của anh trai mình, lúc ra tay đánh người thì đúng là hơi... đau đấy!
Đợi đồ đạc trong nhà được chuyển đến đầy đủ, ba người dọn dẹp xong xuôi, Dư Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu mới lên tiếng: “Tiền đồ gỗ với tiền thuê nhà của hai đứa tôi, đưa cho cậu bao nhiêu thì hợp lý?”
Tần Sương nhìn đống đồ gỗ, tính toán một chút rồi bảo: “Đồ gỗ mỗi người 25 đồng, tiền nhà mỗi năm mỗi người 12 đồng là được rồi.”
Dư Viên Viên vừa nghe liền nói: “Tiền nhà như vậy có ít quá không?”
“Không sao, đằng nào một mình tôi ở cũng chán, hai người coi như ở cùng để giải khuây cho tôi đi.”
Mục Nghiệp Kiêu thấy cô nói vậy đành bảo: “Vậy coi như hai đứa tôi chiếm món hời của cậu rồi, sau này có việc gì cần giúp đỡ cứ việc phân phó.”
Dư Viên Viên cũng gật đầu lia lịa biểu thị đồng ý.
“Được rồi, chẳng phải chúng ta là bạn bè sao?”
“Bạn bè tốt với nhau thì đừng tính toán rạch ròi quá.”
“Được, nghe theo cậu hết.”
Tính theo độ tuổi thì Tần Sương là nhỏ nhất, Mục Nghiệp Kiêu lớn nhất.
Thế nhưng ở thời đại này, ai có thực lực thì người đó làm đại ca.
Buổi trưa, Dư Viên Viên đun nước sôi rồi thả con gà rừng bắt được lúc sáng vào nồi.
Dù sao ăn nhiều vào buổi tối cũng sợ trằn trọc khó ngủ.
Đúng lúc chuẩn bị ăn cơm thì cổng lớn lại bị gõ vang.
Mục Nghiệp Kiêu bực bội quát to: “Ai đấy?”
“Là tôi, đội trưởng thanh niên trí thức Ôn Tuyền.”
“Có chuyện gì thế?”
“Tối nay điểm thanh niên trí thức tổ chức tiệc đón tiếp các đồng chí, ba người nhớ qua nhé.”
“Còn nữa, chiều nhớ đi nhận phần lương thực của mình.”
Mục Nghiệp Kiêu thấy anh ta chỉ tới báo tin bèn nói: “Cảm ơn anh, làm phiền anh phải đi một chuyến rồi.”
“Không sao, đằng nào hôm nay mọi người gặp mặt nhau một lần rồi sau đó ai sống cuộc đời nấy, không phiền đâu.”
“Được, tôi biết rồi, ba người chúng tôi sẽ qua đúng giờ, chào anh.”
Ôn Tuyền thấy đối phương dứt khoát sảng khoái như vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Dù sao tin tức đã truyền đạt tới, đi hay không không phải việc của anh ta.
Cái chức đội trưởng này của anh ta rốt cuộc cũng chỉ là cái danh hão mà thôi.
Thấy người đã đi xa, Mục Nghiệp Kiêu mới đóng chặt cổng lớn, quay vào nhà nói: “Bên thanh niên trí thức mời chúng ta ăn cơm tối, tôi đồng ý rồi. Dù sao tiểu đội trưởng cũng đích thân tới thông báo, nếu không đi thì sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy lại không hay, cậu thấy sao hả Sương Sương?”
“Tôi không thành vấn đề, có điều tối nay đừng đi tay không, vả lại đừng để bản thân chịu ấm ức. Có tôi ở đây, ai mà dám kiếm chuyện thì hai người cũng chẳng cần nhiều lời, cứ đập cho một trận là xong.”
“Phụt!”
Dư Viên Viên không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Sương Sương, cậu nói nghe kìa, làm như ba đứa mình sắp đi xé xác tình địch không bằng.”
“Không, tôi thấy giống Hồng Môn Yến hơn.”
“Đặc biệt là kẻ vừa tới đã vung tiền mua nhà như tôi, chắc chắn bọn họ sẽ nói lời cay đắng chua ngoa cho xem.”
Dư Viên Viên thắc mắc: “Không đến mức đó chứ? Dù sao chúng ta với họ cũng đâu có quen biết.”
“Không, mấy kẻ mắc bệnh ghen ăn tức ở thì đều có cái nết như thế đấy.”
Mục Nghiệp Kiêu thấy Tần Sương nghiêm trang đứng đắn dắt mũi Dư Viên Viên mà suýt nữa thì cười chết.
Thật không hiểu nổi con bé này lớn lên kiểu gì nữa.
Sương Sương nói cái gì cô ấy cũng tin sái cổ.
“Được rồi, hai người mau ăn cơm đi, thịt nguội là mất ngon đấy.” Mục Nghiệp Kiêu cắt ngang câu chuyện.
“Được được được, ăn cơm thôi.”
Sức ăn của ba người, ngoài Dư Viên Viên ra thì hai người kia đều ăn rất khỏe.
Nhất là Tần Sương sau khi uống viên thuốc tăng lực, thể lực tiêu hao càng nhiều thì lượng thức ăn nạp vào càng lớn.
Thế là một con gà rừng nặng ba cân rưỡi bị ba người ăn kèm với cơm trắng sạch sành sanh.
Tần Sương xoa xoa cái bụng tròn xoe, cảm thán: “Gà rừng này thơm thật đấy, sáng mai tôi lại phải lên núi bắt một con về ăn mới được.”
Mục Nghiệp Kiêu cười bảo: “Cậu tưởng gà rừng là do nhà cậu nuôi đấy à, muốn bắt là bắt được chắc.”
“Xì, chỉ cần chị đây muốn là được hết, không có gà rừng thì thỏ rừng cũng xong.”
“Tôi không kén ăn đâu.”
Nhìn dáng vẻ nghênh ngang bất cần đời của cô, Mục Nghiệp Kiêu thật sự chẳng buồn nhìn tiếp.
Khuôn mặt xinh xắn rõ ràng như thế mà cứ thích biến bản thân thành dáng vẻ chẳng ra nam chẳng ra nữ.
Thật không biết trong đầu cô nghĩ cái gì nữa.
Ăn no uống say, Tần Sương liền muốn đi ngủ.
Dù sao cơ thể nhỏ bé này vẫn đang trong giai đoạn phát triển, cô không muốn vì chăm sóc bản thân không tốt mà sau này bị lùn tịt đâu.
Cô mới 16 tuổi, vẫn còn có thể cao thêm một chút nữa.
Kiếp trước cô cao 1m72, kiếp này dù thế nào cũng không thể thấp hơn 1m68 được.
Bằng không cô sẽ tự ghét bỏ bản thân chết mất.
Ba người về phòng ngủ trưa một giấc, sau đó Đại đội trưởng liền cho người chở đá và gạch mộc tới để xây tường bao.
Đương nhiên Tần Sương cũng thanh toán tiền bạc vô cùng sòng phẳng.
Sau đó Đại đội trưởng dặn ngày mai sẽ bắt đầu khởi công rồi mới rời đi trước.
Đến khi mặt trời dần khuất bóng sau núi, ba người mới cầm theo chút quà gặp mặt ít ỏi, rảo bước đi về phía điểm thanh niên trí thức.
Hiện tại Tần Sương đang nóng lòng muốn đi hóng chuyện xem kịch hay lắm rồi.
Dù sao nơi nào nhiều phụ nữ thì nơi đó lắm thị phi.
Đặc biệt là cái chỗ nam nữ sống chung lộn xộn thế này, chắc chắn sẽ có mấy cặp uyên ương vụng trộm vừa mắt nhau cho xem.
...
Lúc này tại điểm thanh niên trí thức sắc mặt Tống Diễm Mai vô cùng khó coi.
Đêm qua ngủ không ngon giấc, sáng sớm lại bị đám thanh niên trí thức đi làm đánh thức, cộng thêm việc mấy người mới đến rủ nhau đi mua hòm gỗ lại không thèm gọi cô ta.
Lúc này càng nghĩ cô ta càng thấy ấm ức.
Ngặt nỗi người cùng đến với cô ta là Lý Chiêu Đệ cũng là một đứa vô dụng.
Ngoài việc cắm đầu cắm cổ làm việc của mình ra thì chẳng quan tâm đến thứ gì khác, quả thực sắp làm cô ta tức chết rồi.
Đặc biệt là hôm nay đi tìm Đại đội trưởng muốn xin ra ngoài ở riêng còn bị Đại đội trưởng mắng cho một trận.
Nói cái gì mà một đứa con gái ở nhà người khác dễ xảy ra chuyện, một là ở lại điểm thanh niên trí thức, hai là tự bỏ tiền dựng một gian phòng nhỏ phía sau điểm thanh niên trí thức mà ở.
Nghĩ lại ba nữ thanh niên trí thức cùng đến tối qua chẳng thèm coi mình ra gì.
Lúc này cô ta nhìn ai cũng thấy chướng mắt.
Chỉ có Lăng Tuyết, người đã nổi trận lôi đình tối qua là không thèm chiều theo cái tính nết xấu xa đó của cô ta.
Chỉ cần cô ta dám giở trò tác quái, đảm bảo sẽ ăn ngay một bài chửi vuốt mặt không kịp của Lăng Tuyết.
Bên phía nam thanh niên trí thức thì đỡ hơn, trừ những người có điều kiện tốt thỉnh thoảng tự nấu ăn riêng, những người còn lại đều ăn chung nồi lớn.
Quy củ ở điểm thanh niên trí thức là nữ luân phiên nấu cơm, nam luân phiên đốn củi gánh nước.
Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt, chẳng ai phải chịu thiệt thòi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


