Vợ Đại đội trưởng nghe thấy tiếng gọi thì lập tức bước ra ngoài.
“Ai đấy?”
“Chào thím, chúng cháu là thanh niên trí thức mới đến, muốn tìm chú đội trưởng có chút việc ạ.”
Điền Tú Tú nghe thấy là tìm chồng mình, bấy giờ mới mở cổng lớn, cười xởi lởi: “Mau vào đi, để thím vào gọi ông ấy ra.”
Dư Viên Viên ngọt ngào nói: “Cháu cảm ơn thím ạ.”
“Không có gì, chú ra ngay đây.”
Điền Tú Tú vừa quay về phòng vừa thầm nghĩ, sao lại có mấy cô bé xinh đẹp thế này chứ.
Từng người một đều ưa nhìn, phen này trong làng lại sắp náo nhiệt rồi.
Điền Tú Tú tìm thấy chồng mình, liền nói thẳng: “Mấy đứa con gái kia, tôi nhìn thấy ngoan ngoãn lắm, nếu giúp được gì thì ông cố gắng giúp bọn nhỏ một chút. Đều là những đứa đáng thương, lặn lội đường xa xuống nông thôn chịu khổ.”
“Biết rồi, tôi tự có tính toán.”
Đại đội trưởng mặc áo khoác rồi bước ra ngoài.
Tần Sương thấy người đi ra cũng không vòng vo, đặt đồ lên chiếc bàn ngoài sân rồi cất lời: “Chú đội trưởng, chúng cháu mới tới, trong nhà chưa có gì cả. Hôm nay sang đây là muốn hỏi xem trong làng có nhà ai nhận đóng tủ và có ai nhận dựng tường bao quanh sân giúp chúng cháu không. Nhân lúc chưa vào vụ mùa bận rộn, cháu muốn bắt tay vào làm luôn.”
“Ngoài ra, ba người chúng cháu chắc mỗi người được nuôi một con gà đúng không ạ? Không biết gà con thì đổi ở đâu được ạ?”
“Còn về gà con, lát nữa chú bảo bà nhà đổi được rồi sẽ mang qua cho các cháu.”
“Còn vấn đề gì nữa không?”
Tần Sương nhìn hai người bạn bên cạnh, thấy cả hai không còn thắc mắc gì mới nói: “Hiện tại chỉ có bấy nhiêu thôi ạ, làm phiền Đại đội trưởng rồi. Chút đồ trên bàn để cho các em ăn cho ngọt miệng, chúng cháu xin phép về trước ạ.”
“Mấy đứa nhỏ này, tay rộng quá đấy, tự giữ lại mà ăn chứ.”
“Chú đội trưởng, điều kiện gia đình mấy đứa chúng cháu đều ổn, chú đừng khách sáo, chúng cháu về đây ạ.”
Tần Sương kéo hai cô bạn rời khỏi nhà Đại đội trưởng.
Sau đó nhìn ngôi làng rộng lớn, cô lại thoáng chút mờ mịt.
Nhà Triệu Thanh Hải này ở đâu nhỉ?
Đúng lúc Tần Sương nhìn thấy hai đứa trẻ đang nghịch bùn trước cửa nhà, cô liền bước tới hỏi: “Các em nhỏ ơi, chị hỏi thăm chút chuyện được không? Ai trả lời đúng chị cho kẹo ăn nhé.”
Hắc Thổ và Hoàng Thổ nhìn mấy viên kẹo hoa quả trong tay Tần Sương, nước miếng không kìm được mà ứa ra.
Đứa lớn là Hắc Thổ nhanh nhảu hỏi: “Chị muốn biết chuyện gì ạ?”
“Chị muốn biết nhà chú Triệu Thanh Hải ở đâu, chính là nhà chuyên đóng đồ gỗ ấy.”
“Cái này em biết! Chỗ chúng ta là dãy thứ hai, nhà chú ấy ở dãy thứ tư sau lưng bọn em, nhà đầu tiên bên tay phải là đúng rồi ạ.”
“Được rồi, cảm ơn em nhé. Hai viên kẹo này hai anh em chia nhau ăn đi.”
Hắc Thổ vui mừng nhận lấy kẹo: “Em cảm ơn chị ạ!”
Tạm biệt hai đứa nhỏ, Tần Sương liền dẫn bạn bè đi về phía dãy nhà thứ tư.
Cấu trúc của ngôi làng này đều là những dãy nhà được xây ngay ngắn, nhìn tổng thể tựa như một ô vuông vắn, vô cùng trật tự.
Điểm thanh niên trí thức nằm ở đầu làng của dãy cuối cùng.
Còn căn nhà cô mua lại nằm ở cuối làng của dãy cuối cùng.
Dù sao cách xa điểm thanh niên trí thức cũng tốt, thanh niên trí thức ở đây đông đúc, cô lại ghét nhất là rắc rối.
Đi tới nhà Triệu Thanh Hải, liền thấy đã có người tới mua đồ gỗ trước rồi.
Mấy người Tần Sương nhìn qua, hóa ra lại là bốn nam thanh niên trí thức mới tới.
Khẽ gật đầu chào hỏi nhau một tiếng, Tần Sương mới lên tiếng: “Xin hỏi đây có phải là nhà chú Triệu không ạ?”
Triệu Thanh Hải đặt dụng cụ trong tay xuống, nhìn ba cô gái: “Các cháu muốn mua gì nào?”
“Chúng cháu muốn mua ba chiếc tủ đầu giường, ba bàn học, ba ghế tựa, hai tủ chạn dùng cho nhà bếp, một bàn ăn cơm, ba thùng tắm, hai chậu rửa mặt, hai ghế dài, ba ghế đẩu, ba cái gùi, hai chiếc chiếu trải giường lò và thêm ba chiếc hòm nhỏ có khóa, tạm thời chỉ có bấy nhiêu ạ.”
“Nhiều thế cơ à?”
“Vâng, chúng cháu là thanh niên trí thức mới tới, hôm qua vừa mua lại căn nhà gạch ngói ở cuối làng. Bên trong chưa có đồ đạc gì nên mới mua nhiều một chút, không biết chú có sẵn đồ không ạ?”
Triệu Thanh Hải không ngờ mấy thanh niên trí thức này lại có tiền như vậy, vừa tới đã mua cả nhà.
Ông biết rõ căn nhà đó giá không hề rẻ chút nào.
Đoạn ông nhìn sang bốn người kia: “Các cậu chọn xong chưa? Chọn xong rồi thì tôi lấy đồ cho bên này.”
Bốn nam thanh niên trí thức mua không nhiều, chủ yếu là tủ đựng quần áo, ngoài ra toàn là mấy món đồ lặt vặt.
Cả bốn đồng thanh đáp: “Chọn xong rồi ạ, tất cả ở đây rồi.”
“Ừ, đồ của mấy cậu đều giống nhau, mỗi người đưa 12 đồng là được, chỉ có cái tủ 8 đồng là hơi đắt một chút thôi.”
“Vâng ạ.”
Mấy nam thanh niên trí thức trả tiền xong, chào hỏi Tần Sương một tiếng rồi rời đi trước.
Sau đó Triệu Thanh Hải mới bắt đầu lấy đồ cho ba người.
Số lượng bọn họ cần khá nhiều, ngoài tủ đầu giường chưa có sẵn ra thì những thứ khác đều đủ cả.
Ông liền nói: “Tủ đầu giường cần ba ngày mới đóng xong được, nếu các cháu lấy thì khi nào xong chú cho người chở qua.”
“Được ạ, không gấp mấy ngày này, dù sao cũng không phải đồ nhỏ, chúng cháu đợi được.”
“Được, mấy thứ này chú bảo thằng con trai dùng xe đẩy chở qua cho, các cháu cứ về nhà đợi, lát nữa nó chở tới ngay.”
“Vâng ạ, tổng cộng hết bao nhiêu tiền chú?”
“Tổng cộng là 84 đồng 5 hào, chỗ lẻ chú bớt cho, chú tặng thêm ba chiếc mũ rơm để các cháu đi làm đội che nắng.”
“Vâng, vậy cháu cảm ơn chú nhiều ạ.”
Dứt lời, cô rút 9 tờ Đại Đoàn Kết đưa cho đối phương.
Triệu Thanh Hải thối lại 6 đồng, ba người liền rảo bước về nhà.
Lúc này trời vẫn còn sớm, về nhà cũng chẳng có việc gì làm, thế là mấy người đi dọc chân núi bắt đầu nhặt củi.
Dù sao nấu cơm đun nước đều cần dùng đến, nhất là mùa đông ở nơi này không có đủ củi chắc chắn sẽ chết cóng.
Ngoại trừ Dư Viên Viên tay chân chậm chạp, Tần Sương và Mục Nghiệp Kiêu mỗi người đều bó được hai bó lớn.
Về tới khoảng sân nhỏ của mình, Tần Sương liền bảo: “Viên Viên, thể lực của cậu thế này thực sự không ổn đâu, để xin Đại đội trưởng sắp xếp cho cậu đi cắt cỏ heo đi, mỗi ngày được 3 điểm công, tôi sẽ bù thêm cho cậu 2 điểm công nữa, cậu về sớm nấu cơm có được không?”
Mục Nghiệp Kiêu nghe Tần Sương nói vậy cũng tiếp lời: “Tôi cũng bù cho cậu 2 điểm công.”
Dư Viên Viên nhìn đôi bàn tay trắng trẻo của mình, quả thực đúng là không phải tạng người làm được việc đồng áng nặng nhọc, vả lại bản thân cô ấy cũng chẳng thiếu tiền, bèn cười hì hì đáp: “Vậy thì tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh nhé, để hai đại tỷ tỷ nuôi tôi vậy.”
“Cứ thế đi, chỉ là việc nấu nướng phải vất vả cho cậu rồi.”
“Đương nhiên củi lửa các thứ không cần cậu bận tâm, mấy việc vặt khác hai đứa tôi lo hết.”
“Được, bổn tiểu thư Viên Viên nhất định sẽ nuôi hai người trắng trẻo mập mạp!”
Tần Sương thầm nghĩ, nếu không phải vì bản thân không biết nấu ăn và sợ buồn chán thì cô đã ở một mình rồi.
Nhưng kiếp trước cô vốn chẳng có mấy bạn bè, kiếp này cô muốn thử đổi sang một cách sống khác.
Biết đâu lại tìm thấy những niềm vui mới lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



