Hệ thống nhà người ta thì lanh lợi hoạt bát, dễ thương hết mức. Còn hệ thống nhà mình đúng là đồ ngốc?
Vận xui này đúng là đỉnh rồi!
Ngay khi Thời Niệm Khanh vừa nghĩ đến đó, trong đầu đột ngột vang lên một âm thanh cơ giới:
[Tít...]
[Chúc mừng ký chủ nhận được gói cho người chơi mới!]
[Bản đồ đảo Nam: 10%.]
[Kỹ năng cho người mới: Định vị - cấp 1.]
[Kỹ năng cho người mới: Thuần thú - cấp 1.]
[Kỹ năng cho người mới: Giám định - cấp 1.]
[Chúc mừng ký chủ nhận được 100 điểm tích lũy.]
[Vì công kích cá nhân hệ thống, trừ 10 điểm.]
[Số dư điểm hiện tại của ký chủ: 90 điểm. Mong ký chủ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ.]
...
Lúc đầu nghe loạt phần thưởng, khoé miệng Thời Niệm Khanh cong lên, suýt chút nữa thì cười ra tiếng.
Ai ngờ ngay sau đó hệ thống thông báo trừ điểm, gương mặt cô lập tức sụp xuống.
Cái gì vậy trời? Gọi là công kích hệ thống mà cũng trừ điểm à?
Vốn dĩ đã chẳng có bao nhiêu điểm, giờ lại bị trừ tiếp, chẳng khác gì càng thêm đáng thương.
Thời Niệm Khanh lập tức điên cuồng gọi hệ thống trong đầu, nhưng hoàn toàn không nhận được phản hồi nào nữa.
Cô tức đến mức muốn bốc khói...
Chỉ một khoảnh khắc như vậy, trong mắt người khác, Thời Niệm Khanh trông như đang ngẩn người.
[Ả bạch liên kia lại đang làm gì vậy?]
[Định bỏ cuộc rồi à? Mới vào livestream mà đã định rút lui, quả nhiên là bạch liên chuyên giả vờ, vô dụng thật.]
[Không hiểu nổi, cái streamer này đang làm gì vậy? Đứng đó bất động luôn, chắc là muốn chết cho rồi.]
[Tôi điên rồi, vừa rồi tôi thấy cái gì ấy nhỉ, đó là cá mập đúng không?]
[Tôi cũng thấy rồi! Đây chính là cá mập thời Trái Đất cổ đại sao? Nhìn mà sởn cả da gà.]
...
Thời Niệm Khanh đang ngẩn người cũng cảm nhận được luồng nguy hiểm từ phía sau, quay đầu nhìn lại, thấy vây cá mập nổi lên trên mặt biển mênh mông.
Cô vừa nhìn thấy liền âm thầm chửi thề một tiếng.
Chiếc bè tre dưới người đã rung lắc sắp sập, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn, một khi như vậy cô sẽ lộ hoàn toàn trước mắt cá mập.
Ban đầu cô còn định dùng chiếc bè nhỏ này để chèo một đoạn, sau đó mới bơi vào bờ.
Nhưng giờ không thể kéo dài được nữa. Thời Niệm Khanh biết rõ, chỉ cần cô rơi xuống biển, thì cá mập có thể lao tới bất cứ lúc nào và cắn nát một phần thân thể cô.
Cô nhanh chóng quan sát xung quanh, chẳng có gì để tận dụng. Bè tre thì đã gần như bung ra từng mảnh, cô cần một thứ gì đó có thể liên kết các phần bè lại với nhau.
Ngay trong lúc khán giả livestream và cả đạo diễn đều cho rằng Thời Niệm Khanh chắc chắn không thể sống sót nổi, thì dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Thời Niệm Khanh bỗng chuyển ánh nhìn về chính cơ thể mình.
“Xoẹt…”
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, Thời Niệm Khanh đã cởi phăng chiếc áo sơ mi trên người, chỉ còn mặc một chiếc áo ba lỗ thể thao đơn giản.
Chiếc sơ mi mỏng bị cô nhanh chóng xé thành từng dải dài, rồi cẩn thận buộc chặt mấy khúc tre của chiếc bè lại với nhau.
Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của tất cả khán giả, cô chậm rãi buộc chặt những thanh tre chính, phần còn lại thì dứt khoát ném bỏ.
Sau khi làm xong, Thời Niệm Khanh nằm úp người lên phần bè vừa được cố định, duy trì một tư thế vô cùng kỳ quái, cố gắng giữ cho cơ thể nổi trên mặt nước.
Cô vứt luôn cả mái chèo, dùng hai tay trực tiếp khua nước bơi về phía bờ.
Phía sau, con cá mập vẫn bám riết không tha, nhưng Thời Niệm Khanh dường như không nhìn thấy, chỉ lặng lẽ dốc sức tiến về phía trước.
Khán giả trong phòng livestream lập tức chết lặng trước cảnh tượng này.
[Còn có thể làm vậy nữa à? Sao cảm giác Thời Niệm Khanh hôm nay không giống với trước đây vậy?]
[Không phải chứ, đúng là không biết xấu hổ, giữa ban ngày ban mặt mà dám cởi áo, đúng là quá trơ trẽn.]
[Dù tôi cũng ghét Thời Niệm Khanh, nhưng nói thật, mấy người não bị kẹp à? Đây là thời đại tinh tế rồi, còn ai suy nghĩ phong kiến như thế nữa?]
[Đúng đó, cô ấy vẫn mặc áo ba lỗ mà, có gì đâu.]
[Tự do ăn mặc, thời đại nào rồi mà còn lắm chuyện.]
[Những thành phần phong kiến này nên lôi ra tiền tuyến, đánh vài con sâu rồi mới ngoan ngoãn được.]
[Trời ơi, tôi thật sự thay đổi cái nhìn về cô ấy rồi. Có thể dứt khoát như vậy, tự nhiên cảm thấy Thời Niệm Khanh thật ngầu.]
[Nếu lần này Thời Niệm Khanh có thể sống sót, tôi thề sẽ không anti cô ấy nữa.]
[Thêm tôi nữa, thực sự bị sự quyết đoán của cô ấy làm cho mê mẩn.]
[Tôi cũng nghĩ chắc là toi rồi, không ngờ còn có thể làm như thế. Nếu cô ấy sống được, tôi sẽ tặng luôn một quả tên lửa.]
...
Phần lớn mọi người đều cho rằng Thời Niệm Khanh sẽ không thể sống sót dưới sự truy đuổi của cá mập.
Nhưng ngay khi Thời Niệm Khanh xé áo, lượng người trong phòng livestream bỗng nhiên tăng vọt, từ hơn một nghìn người nhảy vọt lên hơn hai nghìn.
[Chúc mừng ký chủ, độ hot của livestream đạt 2000. Lần đầu tiên có thể quy đổi 200 điểm, từ lần sau tỷ lệ quy đổi là 100:1. Có muốn đổi không?]
Thời Niệm Khanh lập tức gật đầu: “Đổi!”
[Đã quy đổi 200 điểm, hiện tại số điểm còn lại là 290. Có muốn đổi kỹ năng bơi không?]
Cảm giác nguy hiểm phía sau vẫn chưa biến mất, Thời Niệm Khanh biết rõ, chiếc bè đang dùng tạm này không thể trụ lâu nữa.
Cô không biết kỹ năng bơi của hệ thống này có nhanh đến mức nào, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng xong đời.
Tiếng xẹt xẹt phát ra từ chỗ dây buộc làm cô biết rõ chiếc bè chẳng thể chịu được lâu hơn.
Muốn sống, chỉ còn cách liều mạng!
Thời gian trôi đi từng chút một, Thời Niệm Khanh cảm nhận được khoảng cách tới bờ đang ngày càng gần hơn.
Nhưng vẫn chưa đủ!
Bây giờ cô vẫn đang ở khu vực nước sâu. Một khi rơi xuống, chắc chắn sẽ trở thành thức ăn cho cá mập.
Càng đáng sợ hơn, cô có thể cảm nhận rõ con cá mập phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn, liên tục đâm vào chiếc bè nhỏ của cô, làm tốc độ bè tăng nhưng đồng thời cũng khiến nó hư hại nhanh hơn.
Với tốc độ này, chắc chắn bè sẽ tan nát trước khi cô kịp vào bờ.
Cô rõ ràng cảm nhận được bè đang bắt đầu tách rời.
Khoảng cách đến đất liền vẫn còn gần 800 mét, bè đã không trụ nổi nữa rồi.
Cảm nhận rõ áp lực khổng lồ từ con cá mập phía sau, ánh mắt Thời Niệm Khanh chợt lóe lên sự quyết tuyệt.
Liều thôi!
Hơi thở của cô ngày càng nặng nề.
Gió biển gào thét bên tai, âm thanh đó chẳng khác gì tiếng tử thần thúc giục.
[Trời ạ, dù tôi thực sự ghét Thời Niệm Khanh, nhưng giờ phút này tôi lại hy vọng cô ấy có thể sống sót.]
[Không hiểu tại sao, toàn thân tôi nổi hết da gà. Đã lâu rồi mới có cảm giác hồi hộp như thế này.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


