Đôi mắt cô đỏ hoe, gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, hoàn toàn chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì khác.
Trong phòng livestream, mọi người không nhìn thấy giao diện hệ thống, chỉ thấy ánh mắt đỏ hoe của Thời Niệm Khanh, thế là dòng bình luận mắng chửi lập tức bùng phát ào ào.
[Cái cô ả bạch liên này lại làm sao nữa đây, lại bắt đầu diễn rồi hả?]
[Chậc chậc, cô ta tưởng làm ra vẻ tội nghiệp thì có ai thương hả?]
[Lại đang giả bộ! Nhìn phát ghê luôn! Bao giờ Thời Niệm Khanh mới chịu cút khỏi giới giải trí vậy?]
[Cạn lời...]
...
Một loạt phát ngôn ác ý liên tục xuất hiện. Đạo diễn có thể xem được các bình luận trực tiếp cũng bị dọa đến sững sờ.
Dù ngay từ đầu chọn dàn khách mời này là vì độ hot, nhưng cũng không ngờ lượng ác ý công khai lại trắng trợn đến thế.
Khi quay sang nhìn Thời Niệm Khanh, trên mặt ông hiện rõ vẻ đồng cảm.
Có điều thời gian không cho phép ông cảm thán quá lâu, rất nhanh sau đó đến giờ truyền tống.
Tất cả mọi người đều được sắp xếp bước vào khoang sinh tồn.
Thời Niệm Khanh còn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy mình nằm trong khoang sinh tồn rồi.
Trong lòng tràn đầy mong đợi với hành trình sinh tồn hoang dã phía trước.
Nhìn dòng chữ 10 tỷ điểm quy đổi trên giao diện, trong lòng cô tràn đầy quyết tâm.
Cô nhắm mắt lại, cảm giác với thế giới xung quanh cũng dần biến mất.
Khi tỉnh lại, hơn hai mươi người đã lần lượt xuất hiện ở các vị trí khác nhau trên hành tinh 001.
Thời Niệm Khanh mở mắt ra, đập vào mắt là một đại dương mênh mông. Dưới thân cô là một chiếc bè gỗ lung lay sắp sập, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ tan, ném cô thẳng xuống biển...
Toàn thân Thời Niệm Khanh, ngoài chiếc áo thun ngắn tay và quần đùi ra thì không có bất cứ vật dụng nào.
Cổ tay cô được nối với hệ thống livestream, chương trình sinh tồn nơi hoang dã chính thức bắt đầu.
Tại các khu vực khác, những phòng livestream cũng lần lượt mở lên, số người truy cập xem trực tiếp ngày một nhiều.
Phòng livestream của Thời Niệm Khanh cũng bắt đầu có nhiều người hơn, đa phần đều mang theo ác ý.
Một robot livestream tàng hình xuất hiện trước mặt tất cả mọi người, bên trên phát ra giọng nói của đạo diễn: “Chương trình sinh tồn nơi hoang dã kéo dài 10 năm, chính thức bắt đầu từ bây giờ! Hy vọng mọi người đều có thể sống sót trở về!”
Dứt lời, robot livestream lập tức biến mất khỏi tầm mắt các khách mời.
[Cuối cùng cũng bắt đầu rồi! Đây chính là Trái Đất cổ đại trong truyền thuyết sao?]
[He he, bạch liên chết tiệt kia chắc sắp chết rồi, đáng thương quá nhỉ.]
[Chậc chậc chậc, giờ chẳng ai cứu được cô ta đâu, vừa mới bắt đầu đã là kết thúc, cô ả bạch liên này chắc không ngờ tới ha.]
[Thưởng cho một quả trứng thối!]
[Thưởng thêm quả trứng thối nữa!]
...
Mở livestream tất nhiên sẽ có mục thưởng tặng. Trứng thối là một trong số đó, mỗi khi được thưởng, màn hình livestream sẽ hiện lên một vết nhơ nhẫy gây ghê tởm kéo dài khoảng 10 giây.
Từ khi livestream bắt đầu, phòng của Thời Niệm Khanh gần như không gián đoạn trong việc nhận trứng thối.
Người qua đường khi vào xem thường bị cảnh tượng ghê tởm đó dọa cho phát hoảng, phần lớn đều rời khỏi ngay lập tức.
Ở một nơi khác, Thời Du Du và Tiêu Dục bị truyền tống đến cùng một địa điểm, là một khu rừng nguyên sinh.
Trước mặt họ là một con rắn độc khổng lồ, Thời Du Du bình tĩnh nhặt một cành cây gần đó, khéo léo gạt con rắn sang một bên.
Cảnh tượng ấy lập tức nhận được hàng loạt tràng pháo tay từ khán giả livestream, độ hot của kênh tăng vọt.
Thời Niệm Khanh không biết tình hình những người khác ra sao, giờ phút này chỉ đang ngồi trên chiếc bè tre sắp rã, đánh giá xem còn cách bờ bao xa.
Nhìn bằng mắt thì có vẻ không xa, nhưng trong lòng cô không hề thả lỏng.
Có câu nói rất đúng: Nhìn núi tưởng gần, chạy đến nơi thì ngựa cũng chết.
Đừng nhìn khoảng cách tưởng như gần đó, thực tế có thể còn xa hơn rất nhiều.
Liếc nhìn chiếc bè sắp vỡ tan, cô ước lượng sơ sơ, có lẽ còn có thể trụ thêm một thời gian ngắn nữa.
Cô chậm rãi dùng cây gậy gắn trên bè để chèo về phía bờ, quần áo trên người đã bị nước làm ướt sũng, để lộ ra thân hình hoàn mỹ với những đường cong rõ nét và bắp tay rắn chắc đầy sức mạnh.
Nguyên chủ tuy là bạch liên, nhưng vẫn thường xuyên đến phòng gym, nhờ đó mà đường nét cơ thể cực kỳ đẹp mắt.
Khán giả trong phòng livestream khi thấy cảnh này thì nhất thời ngẩn người.
[Trời đất, cơ bắp của Thời Niệm Khanh thật đẹp! Dáng người quá chuẩn, là con gái mà tôi cũng phải đơ luôn.]
[Nếu không biết tính cách của Thời Niệm Khanh, tôi thật sự sẽ bị body và gương mặt của cô ta thu hút mất.]
[Mấy người ăn uống đầy đủ chút đi! Cơ bắp đẹp thì đã sao? Nhìn lại nữ thần Du Du của chúng tôi đi, cơ bắp hoàn mỹ, quan trọng hơn là tính cách tốt, người đẹp tâm cũng đẹp.]
...
[Giá trị độ hot hiện tại: 1000.]
[Giá trị độ hot hiện tại: 1086.]
...
Thời Niệm Khanh nghe thấy tiếng hệ thống đọc trong đầu, biết rằng phòng livestream của mình đã chính thức lên sóng.
Trong hệ thống, cứ 100 điểm độ hot sẽ quy đổi thành 1 điểm tích lũy. Mặc dù cô biết đa số người xem là vì muốn xem trò vui hoặc đơn giản là mang ác ý, Thời Niệm Khanh vẫn rất cảm kích họ.
Còn chuyện họ chửi cô hay làm gì khác, Thời Niệm Khanh chẳng mấy quan tâm, vì dù sao cô cũng không thấy được.
Nhìn độ hot càng lúc càng tăng, chứng tỏ người xem ngày càng nhiều. Nếu muốn duy trì tích lũy điểm, thì cô phải giữ chân đám người này tiếp tục xem.
Nếu chỉ dựa vào fan nguyên bản của nguyên chủ, thì đừng nói là huyết thanh, ngay cả kỹ năng cơ bản còn chưa chắc đã đổi nổi.
Thời Niệm Khanh lập tức gọi hệ thống trong đầu: “Hệ thống! Hệ thống! Các hệ thống khác đều có gói cho người mới, mi chắc chắn cũng có đúng không?”
“Có gói cho người mới không đấy?"
Thời Niệm Khanh gọi hệ thống trong đầu hết lần này đến lần khác, nhưng hoàn toàn không có hồi âm.
Trong lòng cô thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là một cái hệ thống ngốc nghếch? Nếu không thì sao chẳng chịu nói gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
