Thấy hắn rũ mắt không hé răng, cô ném khăn vải xuống bồn gỗ, hầm hừ nói:
“Rồi sau lại bị nhiễm nặng ốm nặng hơn đừng hy vọng ta đưa chàng đi khám bệnh nữa”
Tống Thời An hít một hơi thật sâu, dùng hết sức toàn thân giãy giụa ngồi dậy, kết quả là chỉ miễn cưỡng ngẩng được đầu lên
Hắn suy sụp nhắm mắt lại, sau đó tự sa ngã nói:
“Nàng làm đi….”
Tức khắc Khương Xuân vui vẻ ra mặt
Khương Xuân ngồi xuống giường đất, duỗi tay đi cởi áo ngoài của hắn, môi của Tống Thời An giật giật muốn nói gì nhưng lại nghẹn lại, đơn giản là quay đầu đi không nhìn nàng nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

