Chén thuốc thấm vào cổ họng khô khốc như dao nhỏ cắt vào người làm mặt hắn nhăn lại nhưng vẫn kiên trì uống hết một chén thuốc rồi nắm xuống
Khương Loan có việc ra ngoài giờ mới quay lại, trong tay cầm một túi được bao bởi giấy dầu
Vừa thấy Khương Xuân bưng chén thuốc không trong tay, lập tức đưa cho cô bao giấy dầu, cười nói:
“Tới sớm không bằng tới đúng lúc, đây, thúc mua cho cháu rể ít mứt hoa quả, cháu ăn một miếng đi cho miệng đỡ đắng”
Khương Xuân để lại chén thuốc lên bàn nhỏ, nhận lấy túi giấy dầu rồi cầm một cái mứt quả đưa vào miệng Tống Thời An
Sau đó mới cười nói với Khương Loan:
“Thúc nói có việc đi ra ngoài, hóa ra là đi mua mứt hoa quả cho phu quân cháu à? Hắn có phải trẻ con đâu, thúc đừng chiều hắn quá”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

