Chỉ là nể mặt mấy lão trong tộc nên không làm ầm nên mà thôi., nhưng không đại biểu rằng ông coi tiền như rác mặc kệ bà ấy đến tống tiền
Khương Xuân cáo trạng xong rồi nhấc con ngỗng béo lên hưng phấn nói;
“Cha ơi, đêm nay mình ăn món chảo sắt hầm ngỗng đi, để con đi thịt ngỗng”
Lúc đi qua cửa sổ tây phòng, trong lòng cô vừa động đột nhiên quay người lại xách theo con ngỗng đẩy cửa phòng bước vào
Thấy Tống Thời An đang ngồi trên giường đất múa bút thành văn, quơ quơ con ngỗng trong tay, con ngỗng hoảng loạn kêu “cạc cạc cạc”, cười hì hì nói
“Chảo sắt hầm ngỗng, chàng có ăn không?”
Tống Thời An cũng không thèm ngẩng đầu lên, dùng hành động im lặng biểu hiện ý cự tuyệt của mình
Khương Xuân hừ một tiếng,
“Chảo sắt hầm đại ngỗng đúng là tuyệt vị nhân gian đấy, chàng không có lộc ăn rồi”
Tống Thời An hừ nhẹ một tiếng
Lúc trước Tống gia chưa xảy ra chuyện thì kia là dệt hoa trên gấm, đổ dầu vào lửa, chỉ riêng nhà bếp thôi đã có hai cái to đùng rồi,mỗi một nhà bếp chỉ tính riêng đầu bếp thôi cũng có hai ba mươi người
Có mỹ vị nào mà hắn chưa được nhìn thấy chứ
Nhưng mà hắn đều chịu đựng được dụ hoặc, trước sau gì chưa từng phá giới ăn mặn (món thịt)
Kẻ hèn một món chảo sắt hầm ngỗng mà thôi, nguyên liệu cũng chỉ có mấy thứ trong bếp kia, vậy mà muốn mình phá giới à?
Quả thật là làm mơ giữa ban ngày.
Đáng tiếc không có bột bắp , nếu không thì có thể làm bánh áp vào thành chảo vừa ăn thịt ngỗng vừa ăn bánh, như vậy mới đã.
Tuy nhiên không quan hệ,nữ chủ Chung Văn Cẩn trong nguyên cốt truyện có hệ thống thương thành có thể mua được hạt giống của bắp
Chờ theo Tống Thời An vào kinh thành, là chị dâu của nữ chủ cô đây sao có thể thiếu bột bắp ăn được chứ
Không riêng gì bột bắp, các cây lương thực cao sản khác hoặc ngay cả băng vệ sinh linh tinh , chỉ cần cô tạo mối quan hệ tốt với Chung Văn Cẩn thì đều có thể ké được.
Tưởng tượng đến lúc đó mình có thể dựa vào Tống Thời An làm cáo mệnh nhất phẩm phu nhân, dựa vào chị em dâu Chung Văn Cẩn có thể sử dụng đồ dùng hiện đại ở thời cổ đại là cô lại vui vẻ cười đến tận mang tai rồi.
Sau đó cô lại dùng chảo sắt khác dùng dầu mè để nấu trứng xào hành cho Tống Thời An
Nghiêm khắc thì ăn chay là không ăn cả trứng nhưng mà lúc Tống Thời An trở thành đệ tử ký danh ở chùa thì tuổi còn nhỏ và cơ thể yếu đuối cho nên là vẫn ăn trứng gà.
Dầu mè là nhà bọn họ trồng cây mè rồi mang hạt lên xưởng ép dầu trong huyện ép thành dầu, tỷ suất ép ra dầu mè không cao nên nhà cô cũng không ép được nhiều dầu mè lắm.
Ngày thường nguyên chủ nấu canh mởi dám cho một giọt dầu mè vào mà thôi. Vậy mà Khương Xuân lại dám lấy dầu mè ra xào trứng, nếu mà bị mấy bà cô trong thôn biết thì không biết mắng cô phá của như thế nào nữa.
Không còn cách nào khác, ai bảo Tống Thời An chỉ ăn chay chứ, mũi chó kia lại vô cùng nhạy cảm, từ xa đã có thể ngửi được đâu là mỡ lợn đâu là dầu thực vật rồi
Tuy nhiên chỉ dùng lần này thôi, ngày mai cô đi huyện thành lấy dầu đậu nành ép hôm trước về rồi, sau này có thể dùng dầu đậu nành để xào rau cho hắn ăn
Sau khi mang đồ ăn lên bàn, Khương Xuân gọi Khương Hà và Tống Thời An ra ăn cơm
Cô đẩy món trứng xào hành lá đến trước mặt Tống Thời An, tranh công nói
“Dầu đậu nành còn chưa ép xong nên hôm nay ta dùng dầu mè nấu cho chàng đấy nhé”
“suýt…”. Khương Hà đau lòng mà hít một hơi khí lạnh tuy nhiên nhìn sắc mặt của con rể còn trắng hơn cả tường vôi kia thì ông cũng không nói thêm cái gì
Tống Thời An chờ Khương Hà động đũa gắp miếng thịt ngỗng đầu tiên thì hắn mới nhấc đũa lên gắp một miếng trứng xào hành lá cho vào trong miệng
Ngay tức khắc lông mày không tự giác mà nhăn lại
Hắn giương mắt nhìn Khương Xuân đang gặm thịt ngỗng vui vẻ vô cùng, gia hỏa này không biết đổ bao nhiêu dầu mè vào nữa, mùi vị dầu mè nồng đậm át hết cả mùi trứng luôn rồi.
Bất quá xưa đâu bằng nay, hiện tại hắn không có tư cách đi bắt bẻ.
Gặm một miếng bạch màn thầu, hắn lại gắp một miếng trứng ăn
Đây là bữa ăn đầu tiên sau khi hắn tới Khương gia. Trước kia Khương Xuân không để ý đến hắn, vẫn luôn dùng mỡ lợn xào rau.
Hiện tại hắn có thể ăn được món hành xào trứng bằng dầu mè này tuy không gọi là mỹ vị gì nhưng cũng là nhờ phúc của Khương Xuân hết.
Hai Khương Xuân này có phải một người không, hay là vẫn có quan hệ gì thì hiện tại hắn vẫn chưa tìm hiểu được rõ ràng, tuy nhiên cũng không vội, khoảng cách thời gian sử lại án sai còn gần hai năm nữa cũng đủ cho hắn điều tra được kết quả rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
