Khương Xuân nghe được động tĩnh quay đầu lại liếc bà ta một cái “có ý tốt” nhắc nhở;
“Nãi nãi, ngài kiềm chế một chút, đừng tới gần ta quá, ngài biết ta mà, trời sinh đã có tính tình không tốt nếu chẳng may không cẩn thận làm gãy tay của nãi thì cũng không thể trách ta được nha.”
Nghe vậy Lý thị lập tức phanh gấp lại
“Ngươi….”. Bà chỉ ngón tay về phía Khương Xuân, oán hận nói;
“Ngươi là cái đồ cháu gái bất hiếu, vậy mà lại còn định đánh bà nội của mình, không sợ sét đánh chết à?”
Khương Xuân cười ha hả trả lời:
“Ta sợ gì chứ, có người mẹ nhẫn tâm như ngài đem con trai cả đuổi ra khỏi nhà đứng ở phía trước rồi, nếu mà sét có đánh thì cũng đánh ngài trước.”
Sắc mặt Lý thị trắng bệch, lần đầu tiên có cảm giác miệng lưỡi của mình không đủ dùng
Tròng mắt xoay chuyển đột nhiên ngã nhào xuống đất định giả vờ ngất xỉu, Vừa lúc bị Khương Xuân đang quay lại tìm đậu nành nhìn thấy, cô hừ một tiếng
“Nếu nãi mà té xỉu thì nhà ta chỉ có hai phòng, không có chỗ để sắp xếp cho nãi, chỉ có thể để cho ngài nằm tạm ở chuồng heo vậy, may là chuồng heo nhà ta rất lớn có thể chia ra một chút cho nãi nằm”
Lý thị nghe vậy lập tức đứng thẳng thân mình, lớn tiếng hét lên
“Ai té xỉu chứ? Ngươi đừng nói linh tinh”
“Không xỉu là tốt rồi”. Khương Xuân nhếch môi cười, dùng que cời lửa chỉ ra phía ngoài nói
“Nãi nãi, ta đang bận nhóm lửa hấp màn thầu, không có thời gian tiếp đón ngài, ngài đi về thong thả, không cần tiễn”
Lý thị không lấy được gì không cam lòng cứ đi về như vậy, đôi mắt nhỏ đảo quanh bếp đánh giá, tầm mắt rơi xuống cái chậu trên tủ bát
Sau đó lấy tốc độ sét đánh chạy nhảy đến tủ bát vén tấm vải lên hai tay cầm hai cái màn thầu rồi vội vàng chạy ra khỏi nhà.
Chờ Khương Xuân định thần lại thì người đã chạy đến cửa rồi
Khương Xuân; “…..”
Này thật đúng là…..
Nếu không phải Tống Thời An chỉ cách cô một bức tường thì cô không nhịn được mà mắng câu thô tục, thăm hỏi mẹ ruột mất đã lâu của Lý thị
Không lý do gì lại bị tổn thất hai cái màn thầu trắng tinh, làm cô đau lòng quá đi
Hiện tại mà cô chạy đuổi theo thì vẫn kịp nhưng mà không biết bao lâu rồi Lý thị chưa rửa tay, móng tay đen xì bẩn như vậy có lấy về cũng chẳng dám ăn nữa, chỉ có thể mang đi cho heo ăn mà thôi
ở thời đại thiếu ăn thiếu mặc này mà lại lấy màn thầu trắng đi cho heo ăn thì cô sẽ bị sét đánh mất
chỉ có thể để cho lão bà kia chiếm lợi vậy
tuy nhiên chiếm lợi của cô cũng không dễ dàng như vậy, về sau cô phải tìm cơ hội để đòi lại cả vốn lẫn lời mới được.
Khương Xuân chưng xong hai nồi màn thầu thì Khương Hà mới trở về, trên xe đẩy còn buộc một con ngỗng to đang quẫy đạp linh tinh
Cô vội vàng chạy ra cười hỏi:
“Cha về muộn thế, con ngỗng này cha bắt ở đâu đấy?”
Khương Hà tiếp lời cô:
“ Bắt ở nhà cậu của con đấy, nhìn xem này, có béo không?”
Người trong thôn cây Liễu đều nghe được chuyện Khương Xuân đánh người của Vương gia thì trên trấn tin tức linh thông hơn tất nhiên là cậu của Khương Xuân cũng biết chuyện này rồi, Khương Hà còn chưa ra khỏi trấn thì Trịnh Nghệ đã tìm được, nghe Khương Hà kể đầu đuôi câu chuyện thì Trịnh Nghệ sang sảng cười to
“Cháu gái ta đánh đúng lắm, ta đã nói rồi mà, nên đánh cho tiểu tử Vương Sóng kia một trận từ lâu rồi.”
Khương Hà bất đắc dĩ cười khổ: “Đại ca, huynh không dạy bảo Khương Xuân thì thôi, còn ủng hộ con bé nữa, nếu mà cứ như vậy thì con bé càng ngày càng vô pháp vô thiên mất”
“Vẫn là cậu thương con, hiểu được con đánh người mệt mỏi mới cho con con ngỗng này để bồi bổ”
Khương Hà liếc cô một cái nói; “Hóa ra là con có công đấy à?”
Khương Xuân nhân cơ hội mách lẻo nói:
“Ai nha, chuyện này con không dám nhận, lúc nãy nãi còn chạy đến đây tìm con tính sổ đấy, đến mắng con một trận còn cướp mất hai cái bánh màn thầu trắng mà con làm cho con rể của cha ăn đấy”
Khương Hà nhăn mặt, không muốn nói mẹ ruột của mình không ra gì trước mặt con gái nên chỉ có thể thở dài nói
“Lần sau mà bà ấy đến thì con nhớ trông thật kỹ đừng để bà ấy có cơ hội trộm đồ của nhà mình đi nhé”
Khương Xuân hừ một tiếng:
“Lần tới mà bà ấy đến thì con không cho bà ấy vào nhà đâu”
“Nên như vậy” Khương Hà gật đầu
Ông đối với mẹ ruột này thất vọng tuột đỉnh từ lâu rồi, lúc mà ông bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng chỉ có thể đưa vợ và con gái đến ở trong từ đường rách nát.lúc đó trong lòng ông mẹ ruột đã chết rồi
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)