Thẩm Khiêm Ngộ hôm nay vốn không lấy danh nghĩa của mình để đến. Anh chỉ tiện đứng lại một lát dưới mái hiên. Đạo diễn chẳng biết nghe ngóng từ đâu, nhận ra anh, liền như con muỗi vo ve bên tai không ngừng ve vãn.
Anh vốn cũng chỉ tùy ý đảo mắt, liền thấy trên đài cao có một người.
Vicky đã nói cô ấy dọn đi rồi.
Con người với con người, gặp gỡ vốn dĩ như bèo trôi hợp dòng, anh trước đây cũng chưa từng tự cho mình là người tốt bụng. Đêm đó chắc chỉ là ngẫu hứng lúc men say, tiện tay giúp một lần, rồi sau này có nhắc lại cũng chẳng nhớ nổi.
Nhưng sau đó Vicky lại gọi điện cho anh, nói cô gái ấy còn để lại một phong bao lì xì để trả phòng.
Ngoài ra, cô còn bỏ quên một đôi côn nhị khúc, khiến bộ phận quản lý và bảo an phải nghiên cứu cả buổi mới xác định được, đó thực ra chỉ là một cây gậy gấp mà thôi.
Vicky cân nhắc mãi, cuối cùng gửi món đồ về cho anh.
Thẩm Khiêm Ngộ nhìn cái thứ rườm rà ấy mà chỉ thấy đau đầu, không ngờ cô gái kia lại là một người qua loa như thế.
Vicky đúng là kỳ thật, đưa cái đó cho anh làm gì, chẳng lẽ còn mong anh có thể gặp lại để trả cho người ta?
Cũng không ngờ, cuối cùng anh thật sự lại gặp được cô.
Anh Hai chẳng buồn để ý đến tiếng lải nhải bên tai, chỉ gọi tên cô, bảo cô lại gần.
Đạo diễn thấy vậy liền hiểu ra, cũng hùa theo gọi: “Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, cô còn đứng ngây ra làm gì, anh Thẩm gọi cô kìa.”
Lúc này Diệp Mãn mới phản ứng lại. Cô muốn bước xuống, nhưng lại nhớ đến lời phó đạo diễn vừa dặn không được tự ý bỏ diễn, nên chân vừa nhấc lên đến mép đài thì lại dừng lại, hơi ngập ngừng: “Ờm... đạo diễn, chúng tôi có quy định là không được tự ý dừng lại.”
“Đầu gỗ.” Đạo diễn khẽ mắng một tiếng, rồi bước vào trong màn tuyết, vẫy tay gọi cô: “Tôi cho cô nghỉ, tôi nói thì được. Mau lại đây.”
Vừa nói, phó đạo diễn đã nhanh chóng nhận lấy thanh kiếm trong tay cô, Diệp Mãn lúc này mới chịu bước xuống.
Thấy anh Hai, cô ngoan ngoãn chào: “Chào anh Thẩm.”
Lời lẽ khách sáo, giống hệt như lần đầu gặp mặt.
Anh quay sang nhìn đạo diễn bên cạnh: “Đạo diễn Trần, có thể phiền ông nhường chỗ một lát không?”
Lúc này đạo diễn mới phản ứng lại: “À à, hai người cứ nói chuyện đi, cứ nói đi.”
Người nọ vội vàng rời đi.
Diệp Mãn đứng ngoài hiên, trên người chẳng có gì che chắn, tuyết đã rơi đầy vai cô.
“Đứng ngoài hứng tuyết làm gì vậy?”
Ánh mắt anh khẽ lướt qua vai cô, Diệp Mãn lúc này mới phát hiện vai mình đã trắng xóa tuyết.
Anh hơi lùi lại nửa bước, như muốn nhường chỗ cho cô.
Thế là Diệp Mãn bước thêm một bước, đi vào dưới mái hiên nơi anh đang che gió tuyết.
Cô khẽ gọi một tiếng: “Anh Thẩm.”
Không hiểu vì sao, mỗi khi gặp anh, cô luôn cảm thấy bản thân như một ngọn lửa yếu ớt chập chờn trong làn mưa bụi mịt mù.
Đó vốn là trạng thái mà cả đời này cô chưa từng nghĩ mình sẽ có.
Cô vừa đứng vững, vai liền khẽ run lên vì lạnh. Một bàn tay rộng lớn, ngón tay thon dài và rõ khớp khẽ lướt qua bờ vai cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


