Đây là khu vực được quy hoạch để sau này mở cửa đón khách. Hôm nay tuy chưa chính thức hoạt động, nhưng phải cho các nhà đầu tư lớn nghiệm thu. Quản lý dự án và đạo diễn đều vô cùng căng thẳng. Chỉ vì một cô gái tết sai kiểu tóc mà bị đạo diễn mắng te tua.
“Không biết rốt cuộc là nhân vật lớn nào tới mà làm đạo diễn căng thẳng đến thế.” Diễn viên bàn tán xôn xao.
“Tôi nghe nói lai lịch không nhỏ. Hơn nữa trời lạnh như vậy mà còn không cho dán miếng giữ nhiệt, bắt mặc đơn y diễn, rét đến chết người.”
“Đúng thế...”
Diệp Mãn còn chưa kịp nghe hết thì đã bị đạo diễn gọi: “Múa kiếm, người múa kiếm đâu rồi!”
“Có tôi.” Diệp Mãn vội chạy tới.
Đạo diễn liếc nhìn cô một cái, sắc mặt lộ vẻ cáu bẳn, hất cuốn kịch bản trong tay cho phó đạo diễn: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tìm cho tôi người thật sự biết đánh, thật sự biết đánh. Sao lại đưa cho tôi thêm một bình hoa thế này.”
Phó đạo diễn luống cuống đón lấy, rồi vội vàng nhặt tập kịch bản rơi xuống đất, vừa nhặt vừa gấp gáp gọi trợ lý: “Tiểu Dương, Tiểu Dương, cậu làm ăn kiểu gì vậy!”
Người tên Tiểu Dương vội vã chạy tới. Anh ta vốn chỉ dựa vào yêu cầu của đoàn phim mà đưa cho công ty quản lý, công ty lại đẩy người lên. Ngay lúc dự án khởi động, việc gì cũng chất chồng, sao anh ta có thể lo xuể.
“Công ty các người làm ăn thế nào vậy!” Người đàn ông tên Tiểu Dương trợn mắt với Diệp Mãn, “Không nhìn kỹ yêu cầu vai diễn mà cũng đưa người tới. Đã nghe nói cái cô Trương Kha đó không đáng tin rồi, rốt cuộc cô có làm nổi không?”
Diệp Mãn đứng thẳng, nghiêm túc giải thích: “Đạo diễn, tôi làm được.”
“Cô thì làm được gì?” Vốn dĩ đạo diễn không định để ý, lúc này lại quay phắt sang, ánh mắt hẹp dài càng thêm lạnh lẽo, chăm chú nhìn thanh kiếm trong tay cô, “Chỉ là đạo cụ kiếm mềm thôi. Nếu đưa cô một thanh kiếm sắt thật, cô nâng nổi không? Đừng tưởng biết vài chiêu thì cho rằng mình có bản lĩnh.”
Diệp Mãn giải thích: “Không phải vậy, đạo diễn. Tôi từng đoạt mười tám giải vô địch võ thuật, trong đó có tám hạng mục kiếm thuật, ba hạng mục quyền thuật và năm hạng mục thương pháp.”
Sắc mặt đạo diễn hơi thay đổi. Một vòng người xung quanh bỗng nhiên im lặng.
Cô tưởng đạo diễn không tin, liền cầm kiếm nói: “Đạo diễn, có cần tôi múa thử vài chiêu không?”
“Cô định làm gì thế.” Phó đạo diễn thấy đạo diễn sắp mất mặt, liền vội đẩy cô đi, “Vậy cô lên đi, nhớ biểu hiện cho tốt.”
“Còn ngây ra làm gì, ai vào vị trí nấy đi.” Phó đạo diễn vội vàng sắp xếp lại mọi người, rồi rút một điếu thuốc châm cho đạo diễn, “Người mới vào nghề không hiểu quy củ, ngài đừng chấp nhặt.”
Phó đạo diễn biết đạo diễn ghét nhất là bị người khác cãi, cho dù vừa rồi cô gái đó chỉ vì tự giải thích cho mình.
Đạo diễn hừ lạnh: “Tôi thèm để ý gì. Nhưng cậu trông cho kỹ, ai mà lười nhác gian dối, lúc phát lương thì đều trừ bớt cho tôi.”
“Vâng.” Phó đạo diễn tiễn đạo diễn đi, ánh mắt dõi theo bóng cô gái vừa rời đi, trong lòng khẽ thở dài.
“Cô tưởng cô là ai, giành mười mấy cái giải võ thuật thì đã ghê gớm lắm à? Cô giỏi thế thì đừng có tới đây. Tôi mặc kệ cô là ai, tới đây thì phải bắt đầu lại từ đầu. Ngày hôm nay tiền công của cô bị trừ hết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

