Lục lão Đầu: “...” Cuối cùng ông chỉ biết u oán nhìn Lâm Duyệt Dao một cái, rồi không nói gì, đứng dậy ra ngoài dọn dẹp cùng mọi người.
Nhìn thấy ngay cả Lục lão Đầu cũng ra tay dọn dẹp, đám anh em nhà họ Lục không ai dám lười biếng nữa. Chỉ có mỗi Tô Tĩnh Di là thấy bức bối trong lòng. Cô ta không hiểu nổi, đều là con dâu, tại sao con dâu thứ hai vừa mới cưới vào đã được mẹ chồng yêu thích như vậy?
Rõ ràng cô ta đã gả vào nhà này trước nhưng mẹ chồng chưa bao giờ dịu dàng, dễ chịu với cô như thế. Cô ta nhìn về phía trong nhà đầy oán hận, bà mẹ chồng này thiên vị đến độ không biết xấu hổ, sau này già rồi, đừng mơ cô ta sẽ nuôi.
Nghĩ đến đó, cô ta trút giận bằng cách đập chén nồi loảng xoảng.
Mẹ Lục nghe tiếng va chạm ngoài sân mà chẳng buồn để tâm. Bà cũng chẳng biết Tô Tĩnh Di đang nghĩ gì, mà có biết thì bà cũng chẳng quan tâm. Dù sao kiếp này bà cũng không còn trông mong gì ở mấy đứa con dâu con trai bạc bẽo kia nữa.
Mẹ Lục kéo Lâm Duyệt Dao ngồi nói chuyện một lúc lâu, thấy sắc mặt cô hơi nhợt nhạt thì mở lời: “Duyệt Dao, hôm nay bận bịu cả ngày rồi, cũng mệt người. Con vào phòng nghỉ chút đi, lát nữa nấu cơm xong, mẹ bảo thằng Hai gọi con ra ăn.”
Cô về phòng của Lục Vân Triệt. Vì hôm nay là ngày cưới của hai người, nên drap giường và vỏ chăn trong phòng đều mang sắc đỏ rực rỡ. Lâm Duyệt Dao nhìn sang chiếc tủ quần áo duy nhất trong phòng rõ ràng mới được đóng gần đây trên cánh tủ còn dán hai chữ "Hỷ" lớn màu đỏ.
Nhìn căn phòng đơn sơ đến vậy, cô bỗng nhớ căn nhà mình đã mua ở thế kỷ 21. Căn nhà ấy là kết quả của biết bao năm nỗ lực, bao đêm thức trắng, cuối cùng cũng đủ tiền đặt cọc. Nhưng mới chỉ ở được chưa đầy một tuần, cô đã xuyên không đến nơi này.
Chắc chẳng bao lâu nữa, căn nhà ấy sẽ vì không trả nổi tiền vay ngân hàng mà bị tịch thu bán đấu giá. Đang tiếc rẻ thì Lâm Duyệt Dao chợt cảm thấy choáng váng. Chớp mắt một cái, cảnh vật xung quanh cô đã thay đổi.
Nhìn bố cục quen thuộc xung quanh, Lâm Duyệt Dao mừng rỡ đến mức suýt bật khóc. Cô lại quay về căn hộ mới mua của mình rồi sao? Vậy những chuyện kỳ lạ trước đó... chỉ là ảo giác thôi ư?
Để xác minh suy đoán, cô vội vàng bước tới bên cửa sổ. Nhưng khi nhìn thấy khung cảnh bên ngoài, cả người Lâm Duyệt Dao chết lặng. Lẽ ra qua cửa sổ có thể thấy cảnh xe cộ tấp nập ngoài đường, thế mà giờ chỉ là một mảng đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả. Chẳng lẽ... đây không phải là căn hộ cô đã mua?
Nhưng tại sao bố cục lại giống y hệt? Nhất là chiếc bàn trang điểm kia, khi đi chọn đồ nội thất ở trung tâm nội thất, cô vừa nhìn đã ưng ngay nên chắc chắn đây chính là phòng cô không sai được.
Thế thì vì sao không nhìn thấy quang cảnh bên ngoài? Cả không gian xung quanh cũng yên tĩnh đến mức kỳ lạ. Đột nhiên như nhớ ra điều gì, Lâm Duyệt Dao lập tức nhắm mắt lại, thầm niệm “ra ngoài” trong lòng.
Khoảnh khắc mở mắt, cô phát hiện mình đã quay lại căn phòng của Lục Vân Triệt. Quả nhiên, cô đoán đúng rồi đây chính là kim thủ chỉ của cô. Kim thủ chỉ của cô... chính là căn hộ mà kiếp trước cô từng mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

