Lục Vân Huy đang mơ màng tưởng tượng cảnh lát nữa cầm tiền với phiếu đưa Tuyết Lâm đi ăn thì bỗng một cái bóng đen lao tới trước mặt hắn.
Chưa kịp phản ứng gì, hai tiếng “bốp bốp” đã vang lên, gương mặt vốn đang sưng vù của hắn lại bỏng rát vì đau. Lục Vân Huy còn đang định nói gì đó, cái tát tiếp theo của mẹ Lục đã giáng xuống.
Lâm Duyệt Dao cũng nhanh chóng lên tiếng theo: “Em ba, mẹ đối xử với em tốt như vậy, sao em cứ làm mẹ giận hoài vậy? Mau xin lỗi mẹ đi.”
Con cả cũng phụ họa: “Đúng đó lão tam, em đúng là quá bất hiếu. Em nhìn xem mẹ bị em chọc tức thành thế nào rồi? Còn không mau xin lỗi mẹ?”
Ngay cả Lục lão Đầu, người xưa nay ít nói nhất, cũng lên tiếng lúc này: “Thằng ba, mau xin lỗi mẹ con đi.”
Nhìn cả nhà lần lượt chỉ trích mình, Lục lão Tam gần như sụp đổ. Rõ ràng người bị đánh là hắn, sao cuối cùng mọi chuyện lại thành lỗi của hắn hết? Hắn cảm thấy mình còn oan hơn cả Đậu Nga.
Lục lão Tam muốn lên tiếng thanh minh nhưng đối mặt với ánh mắt của cả nhà, hắn đành nuốt lại những lời định nói, cúi đầu xin lỗi mẹ Lục: “Mẹ, con xin lỗi, vừa rồi là con sai, con không nên làm mẹ giận.”
Dù trong lòng chẳng thấy mình sai chỗ nào nhưng hắn biết lúc này chỉ cần nhận lỗi là được. Mẹ Lục nhìn bộ dạng này của hắn thì biết ngay trong lòng hắn chẳng phục nhưng không sao, mấy ngày nữa tìm đại cái cớ, dạy dỗ thêm mấy trận là xong. Sớm muộn gì cũng phải trút hết cơn giận trong lòng ra.
Dù sao kiếp này, bà sẽ không làm trâu làm ngựa vì mấy đứa vong ân phụ nghĩa này nữa.
“Mấy đứa còn đứng đó làm gì? Không biết ra ngoài dọn dẹp nồi niêu xoong chảo hả?” Mẹ Lục trừng mắt quát mấy đứa con trai.
Lục lão Tứ và Lục Vân Cẩm hai anh em đang nép trong góc như tàng hình vừa nghe tiếng liền nhanh chóng chạy ra sân dọn dẹp. Con cả vừa quay người định đi thì Tô Tĩnh Di kéo tay chồng lại, cô ta chẳng muốn ra ngoài làm chút nào.
Lục Vân Phàm trừng mắt nhìn vợ một cái đầy khó chịu, rồi nháy mắt ra hiệu, Tô Tĩnh Di mới miễn cưỡng đi theo.
Lục Vân Triệt liếc nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn sang Lâm Duyệt Dao đang đứng bên, cuối cùng không nói gì, xoay người đi ra ngoài dọn dẹp. Lục lão Tam dù bị đánh toàn thân ê ẩm nhưng cũng không dám ở lại trong nhà, vội đi theo Lục Vân Triệt.
Lâm Duyệt Dao thấy trong nhà giờ chỉ còn mình với hai ông bà già, liền nói: “Mẹ, vậy con cũng ra ngoài phụ mọi người, mẹ với ba ở trong này nghỉ ngơi chút.”
Mẹ Lục kéo tay cô lại, nói: “Duyệt Dao, bên ngoài có mấy đứa con trai lo rồi, con không cần ra. Ngồi đây nói chuyện với mẹ một lúc.”
Nói xong lại quay sang bảo Lục lão Đầu: “Ông già, ông cũng ra ngoài phụ một tay đi, đừng ở đây làm phiền mẹ con tôi nói chuyện.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

