Lục lão Đầu nghe vậy cũng vội quay sang, đầy vẻ quan tâm: “Bà nó, bà làm sao thế?”
Tô Tĩnh Di không để ý đến ánh mắt ra hiệu của Lục Vân Phàm, trực tiếp nói với mẹ Lục: “Mẹ, lúc lão Nhị cưới vợ, mẹ có phải đã cho vợ anh ta năm trăm tệ tiền sính lễ không?”
Lời chất vấn của cô ta khiến mẹ Lục khẽ nhíu mày, giọng không vui nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy, có cho năm trăm tệ sính lễ thì sao?”
Nghe giọng điệu dửng dưng của bà, bao uất ức trong lòng Tô Tĩnh Di bỗng trào ra: “Mẹ, mẹ thiên vị quá rồi đấy! Lúc con cưới chỉ cho có hai trăm đồng, mà giờ mẹ lại cho vợ lão Nhị hẳn năm trăm đồng. Dựa vào đâu con lại bị đối xử tệ như thế? Con là con dâu cả của nhà họ Lục cơ mà! Mẹ làm vậy để người ngoài nhìn vào còn coi con ra gì nữa?” Tô Tĩnh Di vừa căm phẫn vừa tủi thân.
Mẹ Lục cố nén cơn giận, nhìn cô ta lạnh lùng: “Vậy cô muốn sao?” Bà muốn xem đứa con dâu lớn này có thể trơ trẽn đến mức nào.
Tô Tĩnh Di thấy vẻ mặt của bà thì cứ tưởng bà đã nhận ra lỗi, muốn bù đắp cho mình, liền không khách sáo nói ra yêu cầu: “Mẹ, con cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần mẹ bù thêm cho con đủ năm trăm như vợ lão nhị là được.”
Thái độ đương nhiên như thể mình đúng của cô ta khiến mẹ Lục tức đến bật cười.
Ngay cả Lục lão Đầu người luôn điềm tĩnh sau khi nghe xong yêu cầu của Tô Tĩnh Di, cũng phải cau mày. Ông định mở miệng quát cho một trận nhưng vừa liếc thấy ánh mắt của mẹ Lục, ông lập tức im bặt.
Mẹ Lục lườm xong chồng mình, lại chuyển ánh mắt sang Lục Vân Phàm.
“Con cả, con cũng nghĩ vậy sao?”
Lục Vân Phàm cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mẹ, cất giọng nhỏ nhẹ nói: “Mẹ, đã là con dâu như nhau thì mẹ nên đối xử công bằng với cả hai bên. Hơn nữa, lời Tĩnh Di nói cũng không sai, cô ấy là dâu trưởng nhà họ Lục chúng ta, mẹ thiên vị như vậy chẳng phải là làm cô ấy mất mặt sao?”
Mẹ Lục không ngờ Lục Vân Phàm lại có thể nói ra lời như thế, tức đến nỗi đập mạnh tay xuống bàn: “Thằng cả, làm người phải có lương tâm! Bao nhiêu năm nay, dù có thiên vị thì mẹ cũng chỉ thiên vị nhà mày thôi!”
“Hồi đó tiền mày mua việc là từ đâu ra? Không phải từ tiền trợ cấp mà em trai mày gửi về từ quân đội sao? Sau khi mày đi làm, có từng đưa về nhà một đồng nào chưa? Trợ cấp của em trai mày trước đây đều nộp hết cho gia đình, ngay cả năm trăm tệ sính lễ đưa cho vợ nó, cũng là tiền trợ cấp của nó cả đấy. Nếu mày chịu nộp hết lương hàng tháng về, mẹ đây cũng chẳng tiếc mà đưa năm trăm tệ sính lễ cho mày!”
“Mày làm bao nhiêu năm, không đưa về nhà đồng nào, ăn uống sinh hoạt đều dùng của nhà, bây giờ còn mặt dày đòi nhà bù sính lễ cho? Mẹ nói cho mày biết, không có cửa đâu! Nếu sớm biết mày là kẻ vô ơn thế này, năm xưa đến hai trăm tệ sính lễ cũng chẳng đáng để mẹ bỏ ra!”
Bị mẹ mắng không chút nể nang, mặt mũi Lục Vân Phàm nóng rát, cúi gằm đầu, không dám nói thêm lời nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



