Khi cả nhà họ Lục ngồi vào bàn ăn trưa, Tô Tĩnh Di huých cùi chỏ vào Lục Vân Phàm, ra hiệu anh nhanh chóng nói chuyện chính, Lục Vân Phàm liếc cô ta một cái, ra hiệu đợi ăn xong rồi nói.
Tô Tĩnh Di đành nuốt sự bực bội xuống, chờ ăn xong rồi tính. Mẹ Lục tất nhiên không bỏ sót ánh mắt đưa tình giữa hai vợ chồng nhà họ nhưng bà giả vờ như không thấy.
Lục Vân Triệt thấy bà không nói gì thì cũng làm lơ. Lâm Duyệt Dao thì đói bụng, toàn bộ sự chú ý đều đặt hết vào mâm cơm. Lục Vân Huy thì đang bận nghĩ ngợi chuyện riêng, chẳng để ý gì xung quanh. Trong đầu anh giờ chỉ quanh quẩn chuyện phải nói thế nào với Ngô Tuyết Lâm về việc kết hôn.
Chẳng mấy chốc cả nhà ăn xong. Tô Tĩnh Di vừa đặt đũa xuống đã nhìn sang Mẹ Lục: “Mẹ, con có chuyện muốn nói.”
Mẹ Lục thản nhiên: “Có gì lát nữa nói.”
Tô Tĩnh Di vốn không muốn đợi nhưng nghĩ đến chuyện muốn lấy lại ba trăm tệ sính lễ thì phải nhờ mẹ chồng gật đầu, nên đành nén giận ngồi yên một bên, Lục Vân Trần thấy không khí có gì đó không ổn, ăn xong về lại trường. Lục Vân Cẩm thì còn muốn ở lại nhưng bị mẹ Lục đuổi đi học.
Mẹ Lục cảm thấy mình thiếu nợ cô con gái út này. Kiếp trước, Lão Tứ muốn ra nước ngoài du học nhưng nhà không đủ tiền, cuối cùng bà đành ép con gái mới tốt nghiệp đại học đi lấy một ông chủ xưởng may đã hơn bốn mươi tuổi.
Người đó vợ mất sớm, để lại hai đứa con. Vì không có học vấn, ông ta muốn tìm một sinh viên đại học làm mẹ kế cho hai đứa nhỏ... Người đàn ông đó tuy tuổi tác đã lớn nhưng sính lễ đưa ra lại cao, nên cũng có không ít người bằng lòng gả con gái cho ông ta.
Khi ấy, mẹ Lục đang rầu rĩ vì khoản chi phí cho đứa con út đi du học, nên vừa nghe tin quyết định gả cô con gái út cho người kia.
Vì cô út có ngoại hình xinh xắn, nên vừa nhìn thấy cô bé, người đàn ông đó đã vừa ý ngay. Chỉ là sau khi biết tin, cô út nhất quyết không chịu gả. Cuối cùng, bà đành phải dùng cái chết ép buộc, cô út mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Sau khi cô út xuất giá, khoản tiền cho lão Tứ đi du học cũng gom đủ. Nhưng mỗi khi đêm khuya thanh vắng, bà lại thường rơi vào nỗi dằn vặt khôn nguôi. Mỗi lần như thế, bà lại tự an ủi mình: người đàn ông kia tuy già nhưng cũng là ông chủ của một nhà máy, con gái gả qua đó cũng không đến nỗi khổ sở.
Lâm Duyệt Dao vẫn luôn ngồi bên cạnh Mẹ Lục, vừa phát hiện bà có gì đó khác thường, liền lo lắng hỏi: “Mẹ, mẹ sao thế? Có phải thấy trong người không khỏe không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)