“Tuy nhiên gì?”
“Tuy nhiên nửa tiếng trước, bà tư gọi điện cho tôi nói cần tiền gấp, bảo tôi chuyển tiền cho mình.”
Tim Ôn Vinh Sinh chùng xuống: “Cô ta cần tiền làm gì?”
“Tôi không biết, bà tư là chủ phòng tranh, nói cần tiền thì tôi phải chuyển thôi!” Quản lý nói xong mới nhận ra điều gì đó: “Ông Ôn, bà tư... có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Ôn Vinh Sinh không trả lời, ông ta trực tiếp cúp máy, vẻ mặt dần trở nên u ám.
Có lẽ khoảng nửa phút, cũng có thể là hai ba phút sau, ông ta đột ngột đứng dậy khỏi ghế sofa, giơ chân đạp mạnh vào chiếc bàn trà trước mặt, phát ra tiếng “rầm”.
Trợ lý vừa gọi điện xong đi đến cửa, nghe thấy tiếng động, vội vàng gõ cửa, lớn tiếng hỏi ông ta có chuyện gì.
Vì tức giận, cơ mặt của Ôn Vinh Sinh bắt đầu run lên, không biết qua bao lâu, ông ta mới bình ổn lại hơi thở, lớn tiếng quát: “Vào đây!”
Đợi trợ lý vào phòng, Ôn Vinh Sinh nhanh chóng ra lệnh: “Thứ nhất, liên hệ hải quan và nhân viên sân bay Hương Giang, bằng mọi giá phải chặn Chu Bảo Nghi lại!”
“Thứ hai, liên hệ giáo viên của Ôn Gia Lương, xem nó còn ở trường không!”
“Thứ ba,” Ôn Vinh Sinh hít sâu một hơi: “Đặt vé máy bay về Hương Giang cho tôi, ngay lập tức!”
...
[Chu Bảo Nghi biết tin rồi!]
[Cô ta và Tiền Gia Minh cãi nhau to!]
[A! Họ định bỏ trốn!]
Hệ thống trả lời: [Cô ta có tài khoản đứng tên mình ở nước ngoài, nhưng Tiền Gia Minh nói cha ngài biết rõ cô ta có những tài khoản nào, chuyển tiền vào tài khoản của cô ta dễ bị phát hiện.]
[Phát hiện thì sao? Mấy tài khoản đó là của riêng Chu Bảo Nghi, Ôn Vinh Sinh không thể đóng băng hết được. Hơn nữa, với tiềm lực tài chính của Ôn Vinh Sinh, dù có chuyển tiền vào tài khoản của Tiền Gia Minh, ông ta muốn tra cũng tra ra thôi? Chỉ là vấn đề thời gian. Nếu không muốn bị truy ra, cách tốt nhất là mang theo tiền mặt, nhưng Tiền Gia Minh không đề nghị như vậy.]
Hệ thống tra cứu thông tin rồi nói: [...Đúng là như vậy.]
[Cho nên, tôi thấy Tiền Gia Minh này có vấn đề, hoặc là hắn ta muốn nắm quyền chủ động sau khi ra nước ngoài, hoặc là hắn ta vốn không định đưa Chu Bảo Nghi đi.]
[Nhưng họ đúng là đi cùng nhau…] Hệ thống phủ nhận suy đoán của Ôn Nguyệt: [Họ đến trường đón Ôn Gia Lương, giờ đang ra sân bay, chuẩn bị cùng nhau mua vé máy bay đi Mỹ!]
Ôn Nguyệt nhún vai: [Vậy là vế trước rồi.]
Dù sao cô cũng thấy Chu Bảo Nghi làm việc quá ngu ngốc, người ta hay nói “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, câu này tuy không hoàn toàn đúng với các cặp tình nhân, nhưng với Chu Bảo Nghi và Tiền Gia Minh, một cặp đôi mà lợi ích quan trọng hơn tình cảm, thì ai nắm tiền người đó nắm quyền chủ động là chân lý.
Tuy nhiên, Ôn Nguyệt không có thiện cảm gì với Chu Bảo Nghi, thấy cô ta làm chuyện ngu ngốc cũng chẳng thấy thương cảm, nói xong ý kiến liền nhắm mắt lại.
Khoảng bốn mươi phút sau, trong đầu Ôn Nguyệt vang lên tiếng hét của hệ thống: [A a a sân bay có người của cha ngài! Nhiều lắm!]
Ôn Nguyệt lập tức tỉnh táo: “Wow! Ôn Vinh Sinh đến rồi à?”
[Nửa tiếng nữa máy bay của ông ta mới hạ cánh!]
“Vậy không phải vừa xuống máy bay là ông ta sẽ thấy người tình bé nhỏ cùng tình nhân và con riêng sao?” Ôn Nguyệt mở mắt, phấn khích nói: “Kịch tính!”
[Đúng là vậy, nhưng...] Hệ thống ngập ngừng, đột nhiên cao giọng: [Tiền Gia Minh phát hiện người của cha ngài rồi, họ định rời khỏi sân bay!]
Nghe tin không còn drama nữa, Ôn Nguyệt vội hỏi: [Người của Ôn Vinh Sinh đâu?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


