Ôn Gia Kỳ ở đầu dây bên kia không cam lòng: “Rồi sao nữa ạ? Cha không về xử lý chuyện này sao?”
Ôn Vinh Sinh bật cười, giọng điệu thản nhiên: “Chỉ là một tờ báo lá cải đăng tin vịt, có gì đáng để cha bỏ dở công việc quan trọng mà tức tốc chạy về giải quyết chứ.”
“Sao lại là tin vịt được! Trên báo còn đăng cả ảnh ba người nhà họ, còn có cả kết quả xét nghiệm ADN nữa!” Sợ Ôn Vinh Sinh chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Ôn Gia Kỳ nhấn mạnh thêm: “Cha à! A Lương chắc chắn không phải con ruột của ba!”
Nghe đến ảnh chụp và xét nghiệm ADN, Ôn Vinh Sinh hơi nhíu mày, nhưng nghe đến câu cuối, sự ngờ vực lại bắt đầu trỗi dậy.
Dù ngoài miệng ông ta luôn nói “gia hòa vạn sự hưng”, nhưng trong lòng ông ta hiểu rõ, giữa các bà vợ chẳng hề hòa thuận, con cái cũng mỗi người một tâm tư. Trong đó, vợ hai và vợ tư là hai người đấu đá nhau gay gắt nhất trong mấy năm gần đây.
Họ đều có con trai, người thừa kế chắc chắn sẽ là một trong hai đứa trẻ này.
Đây cũng là suy nghĩ của Ôn Vinh Sinh, ông ta là người theo tư tưởng cũ, trọng nam khinh nữ, ông ta tuyệt đối không muốn giao tài sản cho con gái, để rồi sau này lại mang họ người khác.
Nhưng thấy vợ hai và vợ tư đấu đá quá dữ dội, trong lòng ông ta cũng thấy chán ghét.
Nếu Gia Lương lớn hơn một chút, đã tốt nghiệp đại học, ông ta sẽ rất vui khi thấy cảnh tượng này, thương trường như chiến trường, đàn ông không đủ tàn nhẫn thì không giữ được cơ nghiệp.
Nhưng Gia Lương còn quá nhỏ, nó mới có tám tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ, đấu đá sớm như vậy, Ôn Vinh Sinh sợ nó gặp chuyện không hay.
Ông ta đã mất một đứa con trai rồi, không muốn mất thêm đứa thứ hai.
Vì vậy, sau khi nghe Ôn Gia Kỳ nhấn mạnh ở cuối cuộc gọi, Ôn Vinh Sinh nhanh chóng xác định bản chất của cuộc điện thoại này – cô con gái cả nông cạn này đang làm quân tiên phong cho bà hai.
Giọng Ôn Vinh Sinh trở nên nghiêm nghị: “Chuyện này cha tự có tính toán, thay vì lo chuyện nhà mẹ đẻ như vậy, con nên dành nhiều tâm tư cho Vĩnh Khang thì hơn.”
Ôn Gia Kỳ gào lên: “Cha!”
“Cha còn có việc, cúp máy đây!” Ôn Vinh Sinh không định nghe cô ấy nói nhảm thêm nữa, nói xong liền cúp máy.
Chỉ là vừa cúp máy với con gái cả, Ôn Vinh Sinh lại nhận được cuộc gọi an ủi từ một người bạn.
Nói là an ủi, nhưng thực chất đối phương toàn cười nhạo chuyện ông ta bị cắm sừng, dù sao họ cũng là bạn, nhưng đồng thời cũng là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, chuyện ngáng chân nhau trong công việc cũng không phải là hiếm.
Nếu như nhận được cuộc gọi của Ôn Gia Kỳ, Ôn Vinh Sinh còn có thể bình tĩnh suy nghĩ, thì sau khi bị bạn cũ châm chọc, ông ta không nhịn được nữa.
Điện thoại đổ chuông bảy tám lần cũng không có người bắt máy, trong lúc chờ đợi, lông mày Ôn Vinh Sinh dần nhíu lại, cúp máy xong, ông ta lại gọi điện về nhà, chỉ đích danh quản gia Hứa nghe máy, rồi hỏi Chu Bảo Nghi có ở nhà không.
Biết được Chu Bảo Nghi đã ra ngoài đến phòng tranh từ sáng sớm, vào phòng cô ta tìm một lượt, điện thoại không bị bỏ quên, Ôn Vinh Sinh đành phải gọi điện đến phòng tranh.
Cuộc gọi này do quản lý phòng tranh nghe máy, sau khi nghe câu hỏi của Ôn Vinh Sinh, anh ta run rẩy trả lời: “Bà tư hôm nay có đến phòng tranh, nhưng bà tư không ở lại lâu, tuy nhiên...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


