Thẩm Tu Trúc liền quay đầu chạy trở về, chạy đến cửa sân liền hô to: “Ca ca! Mau tới đây!”
Trang Hình vừa nghe thấy Thẩm Tu Trúc gọi liền đứng lên, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, vừa ra tới liền nhìn thấy Thẩm Tu Trúc đang đứng ở cửa, hai tay trống trơn, còn chưa mua được kẹo, hắn hỏi: “Sao vậy?”
Thẩm Tu Trúc bị bọn con trai ở chỗ cây hoè làm cho chậm trễ, càng thêm lo lắng đuổi không kịp người bán kẹo, nhìn thấy Trang Hình đi ra, liền chạy nhanh ra ngoài hẻm nhỏ, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn Trang Hình xem có đi theo cậu không, “Ca ca, em có hơi sợ……”
Trang Hình đi phía sau Thẩm Tu Trúc, nhìn cái cổ trắng nõn bên dưới đám tóc con của tiểu ngốc tử, hắn không hề nghĩ tới sẽ có một ngày bị một thiếu niên nhỏ hơn em trai nhà mình 4 tuổi ăn vạ.
Cây hòe già là nơi tụ tập của mấy tên thiếu niên hư hỏng, bọn họ vốn dĩ không phải tới đây chặn đường tiểu ngốc tử, chỉ là lúc này nhìn thấy tiểu ngốc tử đi ra, lập tức nhìn chằm chằm cậu, giây tiếp theo, phía sau ngốc tử liền xuất hiện một người cao lớn đã từng dùng một chân đá bay đại ca của bọn họ, mấy tên côn đồ giống như ong vỡ tổ mà chạy tán loạn.
Lúc này, Trang Hình mới hiểu tiểu ngốc tử nói sợ là có ý gì.
Có Trang Hình đi cùng, Thẩm Tu Trúc liền yên tâm mà đuổi theo người bán kẹo, cậu xài hết 1 đồng tiền, được đến một khối kẹo mạch nha rất to, còn được người bán đường dùng rìu nhỏ băm thành mấy khối nhỏ. Lúc này, kẹo mạch nha được chế tác bằng biện pháp thuần thủ công, nguyên liệu đều là thật, cho nên bên trong màu vàng nâu có một ít lỗ khí nhỏ.
Thẩm Tu Trúc cầm lấy một khối kẹo mạch nha thật cứng để liếm, dùng chính độ ấm của mình để hoà tan kẹo mạch nha, sau đó chỉ cần cắn một ngụm là có thể lôi ra một sợi kẹo thật dài, hai ngón tay cũng dính nhớp, cậu ăn thật thỏa mãn.
Đầu tóc của Chu Học Quân đã bạc hơn phân nữa, hơn nữa ông rất ham thích văn nghệ và thi hoạ, cho nên khí chất của ông giống như một thư sinh văn nhã, Thẩm Tu Trúc trưởng thành ở bất kỳ xã hội nào cũng đều là người yếu thế, nhưng Trang Hình xuất hiện, anh to lớn như một cây hoè già, mang lại cho cậu cảm giác rất là an toàn.
...
Lúc này, Thẩm Tu Trúc đang ngồi ở sườn trước của xe đạp, Trang Hình đang chở cậu đi dạo phố Hạnh Phúc, sau đó quẹo vào con đường nhỏ dẫn đến nông thôn, cứ việc Trang Hình đã rất cẩn thận vòng qua mấy cái hố đất nhỏ, nhưng xe vẫn cứ xóc nảy, làm cho Thẩm Tu Trúc nói chuyện đều run run: “Ca a a ca…… Chúng ta đi đâu nha a……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

