"Hôm qua, mấy tên lưu manh kia bởi vì cho rằng em là con gái mới khi dễ em, vừa lúc anh đi ngang qua nên mới cứu được em, không lẽ em cho rằng sau này anh đều sẽ cứu em sao?”
...
Lúc này, khoảng cách của mỗi con hẻm đều rất rộng, giữa các nhà đều có một con đường nhỏ rộng rãi, một số người sẽ ở bên ngoài trồng chút hoa cỏ cây cối, có một người bán hàng rong gánh hai cái sọt, trên tay thỉnh thoảng sẽ dùng dụng cụ gõ vào miếng sắt treo trên đòn gánh, trong lúc nhất thời, âm thanh ‘ leng keng leng keng ’ vang lên rộn ràng giữa ngày hè yên lặng.
Đây là phương thức bán kẹo mạch nha đặc sắc của thập niên 90, mọi người vừa nghe thấy âm thanh ‘ leng keng…… Leng keng ’ này liền rất hưng phấn, đây là báo hiệu người bán kẹo đã đến.
Thẩm Tu Trúc đi ra vườn múc nước giếng rửa tay, vừa nghe thấy âm thanh này, liền hấp tấp chạy vào nhà kêu gia gia: “Gia gia, người bán kẹo tới!”
Chu Học Quân nghe thấy cháu trai kêu to, cũng tạm dừng tay lại mà móc ra 1 đồng tiền giấy đưa cho Thẩm Tu Trúc, để cậu tự đi mua.
Ông Trang cũng rất thích đứa nhỏ này, Thẩm Tu Trúc rất ít nói chuyện, vẻ mặt vẫn luôn là khờ khạo ngây ngốc, nhưng lại rất ngoan ngoãn nghe lời, ông liền nhìn Trang Hình nói: “Con dẫn em đi mua kẹo ăn đi.”
Chu Học Quân biết Trang Hình sợ nóng, hơn nữa Tiểu Trúc Tử cũng có năng lực hành động độc lập, ông cảm thấy Tiểu Trúc Tử không có ngốc, cậu có tư duy của người bình thường, chỉ là cảm thấy xa lạ với môi trường sống xung quanh thôi, Chu Học Quân nghĩ không ra Tiểu Trúc Tử đã sinh ra trong một gia đình thế nào, luôn cảm thấy cậu không giống như sinh ra trong thời đại này.
Chu Học Quân nói: “Không cần đâu, tự nó có thể đi mua, trời nóng thế này, đừng có lăn lộn Tiểu Hình.”
Thẩm Tu Trúc cầm tiền liền chạy ra sân, sợ người bán kẹo không thấy cậu liền đi mất. Trang Hình còn chưa kịp có động tác, thì người nào đó đã biến mất tiêu, đơn giản liền nằm liệt trở lại trên sô pha, hắn vẫn luôn là một người có lễ phép, hơn nữa đối với tiểu ngốc tử đã cứu vài lần rất là bao dung.
Ở đảo Trang Chu, bốn mùa đều là mùa hè, nhưng chân chính mùa hè rất là nóng bức. Thẩm Tu Trúc bước nhanh đi trong con hẻm nhỏ, chỉ có thể nghe thấy biết kêu to, cùng với tạp âm xen lẫn trong không khí nóng bức. Đây là thời điểm nóng nhất trong ngày, ngoại trừ bọn nhỏ ham chơi ra, không hề có có một người lớn nào sẽ ở bên ngoài đi dạo. Thẩm Tu Trúc sắp đi đến chỗ cây hòe, liền nghe thấy tiếng của mấy đứa con trai đang ríu rít thảo luận việc 'đánh cược'.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

