Ngay khi Thẩm Tu Trúc mới vừa thả lỏng tâm trạng mơ màng sắp ngủ, đột nhiên có một bàn tay che lại miệng mũi của hắn, có một sức mạnh rất lớn khiêng cả người hắn lên, đôi chân trần trụi của hắn đá vào giá gỗ rắn chắc, Thẩm Tu Trúc ra sức giãy giũa, nhưng vẫn không địch lại sức mạnh của kẻ đang muốn bắt hắn đi, hai tay của Thẩm Tu Trúc bấu vào bàn tay đang che miệng mình, trong miệng kêu 'ân ân ô ô', hắn rất sợ bị kéo ra ngoài……
Người hầu túc trực bên linh cữu cũng bị động tĩnh này làm cho bừng tỉnh, hai mắt hơi mở ra thì nhìn thấy thiếu niên áo trắng đang bị quản gia kiềm chế, hắn nhanh chóng nhắm mắt lại giả bộ ngủ, quản gia là đệ đệ của đại di thái, ở Thẩm phủ đã quen hoành hành bá đạo, người này rất giống với đại di thái, rất giỏi a dua nịnh hót, rất được Thẩm Trường Phú yêu thích. Không biết thiếu niên áo trắng kia là ai, nhưng hắn ra sức giãy giụa như vậy, nhất định là sắp bị quản gia làm chuyện không tốt, người hầu nghĩ thầm, tự bảo vệ mình mới là đạo lý sinh tồn tốt nhất, không thể đắc tội quản gia được.
Thẩm Tu Trúc bị kéo vào trong một gian phòng, cậu chưa bao giờ tới nơi này lần nào, quản gia dùng sức trâu của mình ném hắn lên giường, sau đó ông ta bắt đầu cởi áo thoát quần, Thẩm Tu Trúc dùng tay đấm chân đá giãy giụa chạy ra cửa, bị quản gia đang trần truồng chặn ngang khiêng trở về, quản gia hùng hổ đánh Thẩm Trúc một cái tát, Thẩm Tu Trúc bất chấp trên mặt sưng to đau đớn, bởi vì lúc này quản gia đang cởi quần áo của cậu, trước đó cậu chỉ ăn mặc áo trong mà chạy ra ngoài, chỉ trong nháy mắt áo trên đã bị quản gia kéo ra……
Thẩm Tu Trúc lớn tiếng cầu cứu, nhìn thấy quần sắp bị kéo xuống, tay cậu sờ soạng đến gối ngọc, liền dùng ra toàn lực đá vào dưới háng của quản gia, quản gia đứng ở mép giường dùng tay che lại thân dưới, lúc này, Thẩm Tu Trúc dùng hai tay ôm gối ngọc, ra sức đập vào đầu quản gia 'phanh' một tiếng, sau đó quản gia liền ngã xuống đất, gối ngọc không hề tổn hại gì, còn cái ót của quản gia thì đang chảy ra máu tươi đầy đất……
Thẩm Tu Trúc mở ra cửa phòng chạy ra ngoài, trước đó hai chân đá phải giá gỗ đau đớn khó chịu, nhưng cậu không dám dừng lại.
Thẩm Tu Trúc điên cuồng chạy về phía trước, cậu muốn đi tìm nãi nãi, mà trước đó cậu kêu lớn cầu cứu đã kinh động những người đang ngủ say xung quanh, đã có người dẫn theo đèn lồng đi về phía sân của quản gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
