Thẩm lão thái thái đã chết.
Thẩm lão thái thái ốm đau nằm trên giường hơn một tháng, đại phu có y thuật giỏi nhất trong thành nói, bà ấy tuổi lớn, thọ mệnh đã tới rồi, đã tới tuổi đi hưởng phúc của trời cao, người nhà họ Thẩm không cần quá mức bi thương, sớm về chuẩn bị đi. Mà ba ngày trước, Thẩm Tu Trúc bị đại di nương chỉ định nhà chồng, phải gả cho Lưu lão gia làm thiếp thất thứ bảy, Lưu lão gia năm nay 46 tuổi, con trai lớn nhất của ông ấy đều có thể làm cha của Thẩm Tu Trúc.
Năm nay Thẩm Tu Trúc chỉ mới mười hai tuổi, là tiểu ca nhi của Thẩm gia ở thành Vĩnh Bắc, lẽ ra thân phận phải rất tôn quý, phụ thân là Thẩm Trường Phú, nhà giàu nhất vùng, mẫu thân là cháu gái nhỏ nhất của quận chúa Vĩnh Nhạc, đáng tiếc, từ sau khi quận chúa Vĩnh Nhạc đi về cõi tiên, nhà mẹ đẻ trở nên sa sút, người đời thường nói, người đi trà lạnh, kể từ đó, Thẩm Trường Phú không kiêng nể gì mà ở trong vòng một năm nạp ba phòng thiếp thất, nơi nào còn nghe thấy tiếng người xưa khóc.
Người hầu túc trực bên linh cữu đang cuộn tròn ở góc cửa ngủ, cửa linh đường thì được mở ra rất lớn, mang ý nghĩ như là nghênh đón Thẩm lão thái thái đầu thất trở về nhà. Thẩm Tu Trúc không tiếng động đi vào bên trong, nương ánh nến, đi đến trước quan tài của nãi nãi. Bên ngoài lại vang lên một tiếng sấm rền, Thẩm Tu Trúc sợ tới mức hai tay vịn vào trên quan tài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
