Đào Đào nghe xong, chợt nhận ra đây là một chuyện vô cùng đáng sợ.
Khai giảng? Bài tập hè?
Đúng rồi, cô sống lại, nghĩa là cô lại phải đi học nữa!
Hơn nữa còn học từ tiểu học!
Để cô tính thử xem, ừm, học kỳ sau cô lên lớp hai, vậy là tiểu học còn năm năm, cấp hai ba năm, cấp ba ba năm, đại học bốn năm... Giết người rồi, khó khăn lắm cô mới vượt qua được cửa ải này, bây giờ chẳng lẽ lại phải làm lại từ đầu, phải mài đũng quần đi học mười mấy năm nữa sao??
Cả người Đào Đào rã rời.
Khi Đào Đào mang theo một bọc xoài đầy ụ và dắt theo Úc Loan ủ rũ về đến nhà, ba mẹ của cả hai vẫn chưa về.
Trong nhà tối om, Úc Loan vừa bước vào đã lập tức nép sát vào cánh tay cô.
Đào Đào bật đèn lên, trước tiên mở tivi, sau đó ấn Úc Loan ngồi xuống ghế để xem. Tiếp theo, cô vào bếp dùng khăn khô lau sạch xoài rồi đổ hết vào thùng gạo. Làm xong, cô vội vàng lao lên lầu, mò mẫm vào phòng, tìm ra chiếc cặp sách màu đỏ có in hình đầu chó đốm của mình.
Kéo khóa ra, quả nhiên bên trong có một cuốn bài tập hè mới tinh. Cuốn bài tập hè này đúng là phách lối, trên bìa còn dám in chễm chệ bốn chữ to "Nghỉ hè vui vẻ" cơ đấy!
Có nó thì vui vẻ thế nào được!
Đào Đào lật vài trang, quả nhiên ngay cả tên cũng chưa viết, bên trong trống trơn không một chữ.
Ngoài cuốn bài tập hè ra, còn có một vở tập viết chữ và một vở luyện phiên âm. Trên trang đầu tiên có viết mẫu vài chữ cùng phụ âm, nguyên âm, xem ra còn có cả bài tập luyện chữ nữa.
Đào Đào lại lở giở cuốn bài tập hè, nhìn kỹ mấy bài tập: điền phiên âm, nhìn hình đoán chữ, phép cộng trừ trong phạm vi mười... Còn may, còn may. Cô tự an ủi bản thân trong sự đau khổ, may mà sống lại lúc còn học tiểu học chứ không phải ngay lập tức đối mặt với lớp chín, lớp mười hai, nếu không có khi cô còn thi tệ hơn cả kiếp trước, nói không chừng lại phải học lại cũng nên!
Thế cũng tốt, kiếp trước khai sáng muộn không học hành đàng hoàng, kiếp này nỗ lực một phen, xem bản thân lần này có thể tranh khí mà đạt điểm cao hơn chỉ số axit uric của Đào Quảng Chí hay không.
Đào Đào cũng xem như là đứa dễ dỗ, một lát sau đã tự an ủi xong bản thân.
Cô phủi mông, xốc lại tinh thần rồi đi xuống lầu.
Úc Loan vẫn đang chăm chú xem phim hoạt hình. Giờ này tin tức thời sự và dự báo thời tiết vừa vặn đã phát sóng xong, nhưng chuyển sang kênh Đông Phương thì có phim "Truyền kỳ Bảng Phong Thần", chuyển sang đài Kinh Thị lại có thể xem "Ánh sáng bảy màu", đài truyền hình địa phương thì đang phát "Thủy thủ Popeye" và "Câu lạc bộ Rồng Nhỏ".
Tuy thời này chưa có kênh truyền hình thiếu nhi riêng, nhưng các chương trình phim hoạt hình thực ra cũng rất phong phú, hơn nữa toàn là siêu phẩm, kỹ thuật vẽ sắc sảo, nội dung câu chuyện cũng rất có chiều sâu.
Úc Loan đang nhìn "Thủy thủ Popeye" không chớp mắt.
Đào Đào không gọi cậu, cậu mà đã bắt đầu xem thì kiểu gì cũng phải xem cho hết một tập, nếu không buổi tối cậu sẽ không ngủ được.
Không vội, sau này tìm cơ hội từ từ uốn nắn cậu lại.
Cô đi qua phòng khách, nhân lúc Đào Quảng Chí chưa về, liền lục tung trong phòng bếp lên.
Nhà bếp của gia đình Đào Đào rất lớn, được chia làm hai khu vực bằng vách ngăn đơn giản. Phần không gian nhỏ hơn bên trái dùng để nấu ăn cho gia đình; khu vực còn lại có một chiếc bàn sơ chế bằng inox cực dài, đặt chiếc lò nướng ga lớn bốn tầng mua lại đồ cũ từ nhà máy thực phẩm, còn có máy nhào bột, tủ đông lớn, máy làm lạnh nước... Trong tủ bếp dưới bàn sơ chế còn nhét đầy những bao bột mì lớn, nguyên cả thùng trứng gà, sữa đặc, đường trắng, và cả những thùng dầu shortening cỡ bự, chật ních cả tủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
