Trấn Chương Khê có tín ngưỡng dân gian truyền thống rất đậm nét, thờ cúng nhiều thần linh, người lớn còn thích cho bọn trẻ nhận vạn vật trên đời làm mẹ nuôi. Ví dụ như mẹ nuôi của Đào Đào chính là cây đa Nương Nương hơn năm trăm tuổi ở đầu ngã tư đường Thắng Lợi, nghe nói là do huyện thái gia thời Gia Tĩnh nhà Minh trồng. Như vậy đã coi là rất tốt rồi, mẹ nuôi của Nhiêu Lỵ Lỵ là tảng đá lớn ở cổng chùa Thanh Tuyền, còn mẹ nuôi của Trương Gia Minh thì đã qua đời rồi, vì mẹ nuôi của cậu ấy là một con chó già sống được hơn hai mươi năm.
Quan trọng nhất là, cô phải làm sao để giúp gia đình vượt qua khó khăn đây?
Đời trước cô vốn dĩ chỉ là một người vô cùng bình thường, không nhớ dãy số trúng thưởng xổ số nào, chưa từng mua cổ phiếu, cũng chẳng có vốn mà đi đầu cơ đất cát. Còn cái gì mà làn sóng Internet các kiểu thì càng đừng mơ tới, cô sửa máy tính cũng chỉ biết vỗ vỗ mấy cái vào thùng máy rồi khởi động lại.
Thậm chí cô còn chẳng biết thập niên 90 đã xảy ra chuyện lớn gì, đứa trẻ bảy tám tuổi thì làm sao nhớ nổi chuyện gì lớn lao cơ chứ? Nhớ lại thời thơ ấu, trong đầu cô lúc nào cũng chỉ toàn là phim hoạt hình với đồ ăn vặt.
Nào là nước ngọt đóng túi, kẹo cao su cuộn, thanh cay, kẹo cao su hình quả dưa hấu, rồi cả bim bim tôm MiMi nữa...
Mấy thứ này thì cô lại nhớ rất rõ.
Tình hình đúng là gay go thật... Đào Đào trầm tư ôm lấy mặt.
Úc Loan chậm rãi chớp mắt, buông bàn tay đang bịt tai xuống, cũng âm thầm bắt chước chị gái ôm lấy mặt. Mặc dù không hiểu vì sao, nhưng cậu bé cũng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.
Đào Đào tưởng cậu không thích xem "Tiểu Hồ Đồ Thần" bèn cầm điều khiển tivi lên: "Em có muốn xem 'Anh em Haier' không?"
Suýt nữa thì quên mất, Úc Loan từ nhỏ đã như một cái máy vậy, không thể bị cắt ngang giữa chừng được... Đào Đào để điều khiển tivi lại chỗ cũ, rồi cũng ôm mặt ngồi xuống, trầm ngâm suy nghĩ về tương lai.
Úc Mỹ Trân dắt xe đạp vào trong cửa, lại kéo cửa cuốn bên ngoài tiệm xuống một nửa rồi mới đi vào. Vừa vào đã thấy hai đứa trẻ đang ngoan ngoãn ngồi cạnh nhau trên ghế đẩu, lại còn chống cằm giống hệt nhau, dì hơi kinh ngạc nhướng cặp lông mày được tỉa tót cong vút mảnh mai lên.
Ây da, Bồ Đào hôm nay lại chịu chơi cùng Tiểu Loan rồi này!
Dạo trước mỗi lần dì về, trong nhà đều là một mớ bừa bộn. Úc Loan ngồi xổm trên sàn nhặt những mảnh ghép rơi vãi cùng đống bút chì lộn xộn, nước mắt cứ thế lặng lẽ lã chã tuôn rơi. Đào Đào thì chẳng thấy tăm hơi đâu, chỉ còn lại một Đào Quảng Chí đang luống cuống dỗ con với vẻ mặt đầy áy náy nhìn dì.
Úc Mỹ Trân cũng đành thở dài. Ban đầu dì còn lo lắng Tiểu Loan tính tình hướng nội, nhút nhát sẽ không quen với nhà mới, nào ngờ cậu bé thích nghi rất tốt. Ngược lại, cô bé Đào Đào hoạt bát, đáng yêu, trước kia khi chưa biết về mối quan hệ giữa dì và Đào Quảng Chí thì cứ gặp là gọi dì Úc ơi dì Úc à, bây giờ lại tỏ ra cực kỳ chống đối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)