Đào Quảng Chí không hề để ý, chỉ cảm thấy trẻ con nói chuyện thật ngộ nghĩnh, cười ha hả bảo: "Đúng rồi đúng rồi, ban nãy chị con như đang bị chọc tiết lợn thật đấy! Chải đầu mà cũng la oai oái, chị con chính là một con lợn mập!"
Nói xong lại véo má Đào Đào một cái.
Đào Đào vô cùng cạn lời trước sự vô tâm của ba, không khỏi bĩu môi, thầm mắng trong lòng: Ba mới là lợn ấy! Cả nhà ba đều là... À không đúng, một mình ba là lợn thôi!
"Hai đứa ngoan ngoãn ngồi xem tivi, đừng cãi nhau đấy. Ba đi xào đĩa rau xanh rồi dọn cơm luôn." Đào Quảng Chí xoa xoa cái đầu nhỏ của Úc Loan, rồi xoay người đi vào bếp.
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng chống chân xe đạp lạch cạch chống xuống đất. Người còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng mở cửa cùng với giọng nói lảnh lót, dứt khoát của một người phụ nữ: "Quảng Chí, em mua được rồi! Tiệm ngỗng quay đó đắt khách lắm, em phải xếp hàng tận nửa tiếng lận đấy!"
Là dì Úc.
Đào Đào giật mình, lập tức quay đầu nhìn sang.
Dì Úc tên đầy đủ là Úc Mỹ Trân.
Dì trạc tuổi Đào Quảng Chí, sở hữu đôi mắt to, mí lót hẹp giống hệt Úc Loan, khuôn mặt dài thanh tú, đôi môi hơi dày, sống mũi không cao nhưng chóp mũi lại nhỏ nhắn. Da dì rất trắng, dáng người lại cao ráo và thon thả.
Dì không phải là người có ngũ quan quá đỗi xinh đẹp, nhưng dì luôn biết cách chải chuốt cho bản thân. Lấy hôm nay làm ví dụ, dì đạp xe ra tiệm thịt quay mua ngỗng quay, nếu là người khác thì chắc chắn đã mặc đại áo ba lỗ và đi dép lê đi rồi.
Nhưng dì Úc thì không. Dì chải mái tóc uốn xoăn rồi búi thấp kiểu hoa lan, dùng kẹp nơ lụa đỏ kẹp sau gáy, thoa chút son môi nhạt, mặc chiếc váy liền không tay chấm bi đỏ trắng, xỏ đôi dép rọ da màu đỏ có khóa gài. Cho dù có đang hớn hở xách nửa con ngỗng quay bước vào thì trông dì vẫn vô cùng sành điệu và hiện đại.
Ba cô còn bị mất việc.
Đừng nói là ba trăm tệ mỗi tháng, cái tiệm bánh mì này mở được hai năm rồi mà chẳng biết Đào Quảng Chí đã thu hồi vốn chưa. Đào Đào nhớ lúc ba mở tiệm còn mượn tiền nhà bác cả, hình như là mượn mấy nghìn tệ gì đó, cô không nhớ rõ nữa. Nhưng hồi nhỏ cô hay nhận được điện thoại của bác gái cả, vừa nghe thấy giọng cô là bác ấy lại hỏi vài câu như ăn cơm chưa, có ngoan không, việc buôn bán ở nhà thế nào, rồi cuối cùng kiểu gì cũng thở dài thườn thượt: "Haizz... thôi bỏ đi, không có việc gì đâu." rồi cúp máy.
Sau này Đào Đào mới hiểu, thật ra bác gái cả gọi điện đến để đòi nợ.
Nghĩ đến đây, Đào Đào cũng rầu rĩ muốn thở dài.
Trong nhà đang gánh nợ, việc buôn bán của tiệm lại nửa sống nửa chết, qua vài năm nữa là sập tiệm. Cô thì còn nhỏ xíu, dù trước khi sống lại đã học làm bánh được mấy năm, cũng đủ sức một mình đứng ra mở tiệm rồi, nhưng làm sao cô mới khiến ba tin lời mình nói là thật, chứ không phải bị ma nhập đây?
Lát nữa mà nói với bà nội sống trong thôn, cô sẽ bị bắt đi cúng bái trừ tà mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)