An Noãn có thể từ chối đi dạo phố cùng Lương Nhu, nhưng lại khó mà từ chối thiện ý của cô ấy.
Hơn nữa, việc đưa mình đi vệ sinh, Sở Tuấn đúng là cũng không tiện.
Nghĩ lại thì, dù Lương Nhu có không ưa mình, cùng lắm cũng chỉ nói vài câu khó nghe thôi, chắc cũng không dám làm gì quá đáng. “Được, cảm ơn cô Lương.”
“Gọi cô Lương nghe xa lạ quá.” Lương Nhu cười sảng khoái: “Chị lớn hơn em, gọi chị là chị Nhu đi.”
Còn nhỏ tuổi mà đã tỏ ra nghiêm túc như vậy, nhìn là biết kiểu con gái được nuông chiều từ nhỏ, chẳng sợ trời chẳng sợ đất.
Lương Nhu thật sự dìu An Noãn đi về phía nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh nằm ở đầu hành lang bên kia.
Lương Nhu chậm rãi dìu An Noãn đi tới, Sở Tuấn vẫn luôn dõi theo cho đến khi hai người khuất bóng ngoài cửa.
Chu Thừa Hàn trêu: “Được rồi, cậu còn lo dọc đường chị Nhu ăn thịt Tiểu An chắc? Chị Nhu chỉ miệng lưỡi sắc bén thôi, cậu còn lạ gì.”
Sở Tuấn gật đầu, cụng ly với Chu Thừa Hàn.
Miệng lưỡi sắc bén thì cũng chẳng đáng sợ.
An Noãn dù nói là từ quê lên, nhưng cũng không phải dạng dễ bắt nạt.
Đến cửa nhà vệ sinh, Lương Nhu nói: “Tới rồi, em vào trước đi, chị vừa nhìn thấy một người bạn, để chị qua nói mấy câu.”
“Vâng.”
An Noãn chỉ là đi lại bất tiện, thỉnh thoảng còn đau, chứ không phải không đi nổi.
Nhà vệ sinh trong quán bar cũng rất sang trọng, không thể so với mấy nhà nghỉ nhỏ, bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trắng tinh, vòi nước thiết kế độc đáo, rèm buông nhẹ, một bên in hình tẩu thuốc, một bên in hình son môi.
Không hề có mùi khó chịu, ngược lại còn khá thơm.
An Noãn chậm rãi bước vào.
Lương Nhu nhìn An Noãn vào trong, khóe miệng khẽ nhếch lên cười, rút chiếc kẹp tóc trên đầu nhét vào khe cửa, rồi treo tấm biển “đang sửa chữa” ở bên cạnh lên.
Làm xong tất cả, Lương Nhu phủi tay, rời đi.
An Noãn giải quyết xong việc cá nhân, từ từ đi ra, kéo cửa nhà vệ sinh.
Cửa không mở.
Ủa, sao lại thế này? Cô kéo thêm lần nữa, vẫn không mở được.
An Noãn nghĩ lại, chỉ thấy buồn cười.
Lương Nhu là học sinh tiểu học chắc, còn chơi mấy trò trẻ con này.
Đây là nơi người qua lại tấp nập, đâu phải vùng hoang vu không bóng người, nhốt cô trong nhà vệ sinh thì có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ không có ai khác vào, chẳng lẽ không có nhân viên phục vụ đi qua? Hơn nữa, Sở Tuấn cũng đâu phải ngồi yên, cô đi vệ sinh mà quá năm phút không quay lại, chẳng lẽ anh không qua xem? An Noãn theo phản xạ ngẩng cổ tay lên, ồ, trên tay chẳng có gì cả.
Đồng hồ ở thời này cũng là món đồ khá đắt, cô không mua nổi. “Bất tiện thật.” An Noãn vừa kiên nhẫn chờ, vừa lẩm bẩm: “Vẫn phải kiếm tiền thôi, có tiền rồi, chất lượng cuộc sống cũng cải thiện được bảy tám phần.”
Đồng hồ, ô tô, ăn mặc ở đi lại, An Noãn từ trên trời rơi xuống đất, đúng là chưa thích nghi kịp.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Có người tới.
An Noãn vội gõ cửa. “Xin hỏi có ai không, có thể mở cửa giúp tôi được không?”
Quả nhiên tiếng bước chân dừng lại, có người lên tiếng. “Cửa nhà vệ sinh bị hỏng à?” Giọng đàn ông, bước chân tiến lại gần.
Không chỉ một người. “Đúng vậy, cửa mở không ra, phiền anh gọi giúp nhân viên phục vụ được không?”
“Chờ chút, để tôi xem nào.”
An Noãn thở phào nhẹ nhõm.
Người bên ngoài thử vặn cửa, quả nhiên không mở được, như bị kẹt gì đó.
Sau đó nhìn kỹ hơn. “Ồ, trong ổ khóa bị nhét cái gì này.”
Chiếc kẹp tóc màu đen, ở bên trong thì không nhìn thấy, không với tới, nhưng ở ngoài thì dễ dàng rút ra.
Cửa được mở ra. “Xong rồi.”
“Cảm ơn, cảm ơn anh.” An Noãn liên tục cảm ơn, rồi trong lòng chợt thấy bất an.
Không ổn lắm.
Ngoài cửa là hai gã thanh niên, nhìn qua đã thấy kiểu lêu lổng, không phải loại tốt lành gì.
Ở quán bar thế này, đủ hạng người đều có thể gặp, uống chút rượu vào, ai cũng ồn ào, mơ mơ hồ hồ.
An Noãn không muốn gây chuyện, định cảm ơn rồi đi ngay.
Nhưng cô xui xẻo.
Hai gã vừa nhìn thấy cô, một tên bỗng “ấy” lên một tiếng. “Khoan đã, cô… sao tôi thấy quen mắt thế nhỉ?”
“Tôi chưa từng gặp các anh, chắc các anh nhận nhầm người rồi.”
“Không, tôi không nhận nhầm đâu.” Tên đó ghé sát nói nhỏ với tên còn lại.
Tên kia mắt sáng lên. “Thật à?”
“Chắc chắn không sai, nhìn cô ấy đi… nhận ra ngay, tôi không thể nhầm được.”
Hai người nói không to, nhưng cũng chẳng nhỏ.
An Noãn đứng gần, nghe rõ mồn một.
Cô cảm thấy có gì đó không ổn, sắp có chuyện rồi.
Bộ đồ này của cô, ở đây đúng là rất nổi bật, tuyệt đối không đụng hàng với ai.
An Noãn nhìn quanh.
Tạm thời không có ai khác, chỗ này cách phòng riêng của Sở Tuấn một khúc rẽ.
Cửa phòng lại cách âm, dù có hét lên cũng chẳng ai nghe thấy. “Tôi thật sự không quen các anh, tôi đi cùng bạn, giờ tôi về trước đây.”
An Noãn vừa nói vừa định lách người đi.
Nhưng gã đàn ông đã túm lấy cổ tay cô. “Khoan đã, khoan đã.” Hắn nói: “Cô đi cùng Lương Nhu đúng không, vừa nãy tôi thấy hai người đi cùng nhau mà.”
“Lương Nhu là ai?” An Noãn lập tức đáp: “Tôi không quen.”
Hai gã nhìn nhau, cười lạnh.
Đột nhiên, gã mặc áo sơ mi hoa lao lên bịt miệng An Noãn, kéo cô sang một bên.
An Noãn vùng vẫy, nhưng làm sao thoát được.
Trong lòng cô nguyền rủa Lương Nhu không biết bao nhiêu lần.
Xuống đến âm phủ cũng chẳng nói rõ được.
Trong quán bar tiếng động ồn ào, ánh đèn mờ ảo, chẳng ai phát hiện An Noãn cứ thế bị kéo đi. “Ư ư ư…”
An Noãn bị lôi vào một phòng riêng gần đó.
Bên trong có bảy tám gã đàn ông, khói thuốc mù mịt, mùi rượu nồng nặc. “Ai đấy?” Có người hỏi: “Tiểu Hắc, sao lại lôi một cô gái về đây?”
“Nhị ca.” Gã áo hoa nói: “Đây là bạn của Lương Nhu.”
“Hử?” Người được gọi là Nhị ca bước lại: “Cậu gặp Lương Nhu rồi à?”
“Đúng, vừa nãy còn khoác tay nhau.
Ở trong quán bar, nhưng giờ cô ta đi đâu rồi, bọn em mới lôi cô này về.”
Gã áo hoa đẩy An Noãn ngồi phịch xuống sofa.
Đầu gối An Noãn đau nhói, cô vội lên tiếng: “Tôi không phải bạn của Lương Nhu.” Cô nhanh chóng giải thích: “Tôi là kẻ thù của cô ta.”
“Kẻ thù?”
“Đúng vậy.” An Noãn nói: “Chính cô ta nhốt tôi trong nhà vệ sinh đấy, các anh nhìn cách ăn mặc của tôi đi, cô ta coi trọng tôi chắc? Tôi chỉ là đối tượng để cô ta trêu chọc thôi.”
Nhị ca bán tín bán nghi, lại quan sát cô một lượt: “Nghe cô nói, hình như cũng có lý.
Cô gái nhỏ, bộ dạng này của cô… đúng là chẳng hợp với nơi này.”
“Haiz.” An Noãn thở dài, giọng đầy chua xót: “Anh à, tôi thật sự không phải bạn của Lương Nhu, tôi chỉ là đứa nhà quê lên thành phố, không biết sao lại đắc tội với cô ta… Các anh muốn tìm cô ta đúng không, tôi biết cô ta ở đâu, tôi dẫn các anh đi.”
Nếu có thể dẫn họ tới phòng của Sở Tuấn thì quá hoàn hảo.
Trong đó toàn là đại ca, cô sẽ thoát thân được.
Cô cũng cân nhắc rồi, nhưng tạm thời không dám nhắc tên Sở Tuấn.
Ở chỗ này, không biết Sở Tuấn có nhiều bạn hay nhiều kẻ thù hơn, sợ lại phản tác dụng. “Lão Đại.” Nhị ca nhìn về phía người đàn ông ngồi trên sofa, cúi đầu uống rượu, từ nãy đến giờ vẫn im lặng: “Hay là để em dẫn người đi bắt Lương Nhu về, cô ta dám đối xử với Thành thiếu gia như vậy, phải dạy cho một bài học mới được.”
Người được gọi là Lão Đại chậm rãi ngẩng đầu lên. “Lương Nhu thì phải dạy dỗ rồi.
Nhưng cô gái này, cũng phải dạy dỗ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
