Hướng Hạo Nhiên vẫn chưa chịu thua: “Sao lại không thể chứ.”
An Noãn nói: “Anh Hướng cao ráo, đẹp trai, nếu hôm qua anh xuất hiện trước mặt tôi, chắc chắn tôi sẽ nhớ, không thể nào lại không có chút ấn tượng nào.
Nhưng hôm qua tôi thực sự không gặp anh.”
“Là em chưa gặp tôi, tôi đứng ở góc mà.” Hướng Hạo Nhiên nói: “Tôi nhìn thấy em, nhưng em không nhìn thấy tôi.
Tôi vừa nhìn thấy em đã kinh ngạc, không ngờ hôm nay lại gặp được, đây chẳng phải là duyên phận sao?”
Đúng là tình tiết Lọ Lem gặp hoàng tử.
Tiếc là, tâm lý của Lọ Lem lại già dặn hơn tuổi thật rất nhiều, không còn là cô bé thích nghe truyện cổ tích nữa.
An Noãn nhíu mày, chậm rãi lắc đầu: “Hoạt động hôm qua ở hiệu sách rất nổi bật, chỉ cần vào cửa là chắc chắn sẽ nhìn thấy… Hơn nữa, tôi hỏi anh nhiều câu như vậy, anh chỉ trả lời qua loa là không để ý, chứng tỏ anh chẳng trả lời được câu nào.
Để tránh bịa chuyện mà lộ sơ hở, anh chỉ có thể né tránh cho qua.”
Không để ý? Câu trả lời này chẳng khác nào kiểu “ha ha ha, hôm nay thời tiết đẹp thật”. “Tôi thật sự không lừa em.” Hướng Hạo Nhiên quả quyết: “Hôm qua tôi thật sự nhìn thấy em, em mặc một bộ đồ gần giống bộ này, chỉ khác màu thôi, kiểu dáng thì na ná.”
Hướng Hạo Nhiên đúng là hôm qua có nhìn thấy cô, nhưng thực ra cũng chẳng để ý lắm.
An Noãn trầm ngâm một lát: “Tôi hiểu rồi.”
“Hả?”
“Tối qua, anh đúng là nhìn thấy tôi, nhưng anh không vào hiệu sách Tân Hoa, mà là nhìn thấy tôi ở bên ngoài.
Anh ở ngoài nói chuyện với Sở Tuấn?”
Những người khác trong phòng vẫn còn mơ hồ chưa hiểu chuyện gì, nhưng Sở Tuấn và Hướng Hạo Nhiên thì đều giật mình.
An Noãn nói tiếp: “Hôm qua lúc tôi vào hiệu sách Tân Hoa, Sở Tuấn đứng ngay ngoài cửa đợi tôi, rất dễ nhận ra.
Hai người là bạn mười mấy năm, nếu đi ngang qua chắc chắn sẽ nhận ra xe của anh ấy, hai người đã nói chuyện với nhau.”
Hướng Hạo Nhiên thoáng căng thẳng.
An Noãn khẽ cười, tổng kết: “Tôi biết rồi.”
“Em biết gì cơ?”
“Không có gì, tôi biết anh thích tôi.” An Noãn nói: “Cảm ơn anh đã vừa gặp đã thích, nhưng chúng ta không hợp, hoa này tôi không thể nhận.”
Biểu cảm trên mặt Hướng Hạo Nhiên lúc này chẳng khác nào vừa uống phải rượu giả, vô cùng đặc sắc.
Những người khác trong phòng cũng đều có biểu cảm thú vị không kém.
Cuối cùng, Chu Thừa Hàn như bừng tỉnh khỏi giấc mơ: “Được rồi được rồi, tình cảm là phải hai bên cùng thích mà, Tiểu An không thích thì cũng chẳng sao.
Nào nào nào, mọi người uống rượu đi…”
Mọi người đồng loạt hưởng ứng: “Uống rượu uống rượu, chuyện này cho qua đi.”
Chu Thừa Hàn vừa kéo vừa đẩy Hướng Hạo Nhiên sang bên kia, ấn anh ngồi xuống sofa.
Vân Nhạc Nhi vốn thích ngồi cạnh Hướng Hạo Nhiên nhất, lúc này chỉ thấy buồn cười, một hơi uống cạn ly rượu, rồi nhìn chằm chằm An Noãn.
An Noãn chỉ cảm thấy đám người này đúng là có vấn đề, nhưng cô cũng chẳng có tư cách chữa bệnh cho họ. “Sở Tuấn.” An Noãn kéo nhẹ Sở Tuấn, hạ giọng nói: “Tôi ở đây có vẻ hơi ngại, cũng làm phiền mọi người nói chuyện.
Hay là tôi ra xe ngồi đợi anh, tiện thể đọc nốt quyển sách còn chưa xem xong.”
Sở Tuấn chỉnh lại cổ áo vừa bị Hướng Hạo Nhiên kéo lệch, đang định lên tiếng thì Vân Nhạc Nhi bỗng nói: “Đừng mà, hiếm khi mọi người tụ tập, đừng làm mất hứng chứ.”
Trong phòng, ngoài Sở Tuấn và An Noãn, còn có ba người đàn ông là Chu Thừa Hàn, Hướng Hạo Nhiên, Khuê Văn Bác.
Còn con gái, ngoài Vân Nhạc Nhi, còn có một cô gái tóc ngắn nhuộm đỏ, mặc áo ba lỗ đen, tên là Lương Nhu.
Lương Nhu nhìn qua đã thấy cá tính nổi loạn, tô son đỏ đậm gần như đen, một bên tai không đeo khuyên, bên kia thì đeo liền ba chiếc.
Đừng nói là thời này, kể cả bốn mươi năm sau, kiểu ăn mặc này cũng hiếm thấy.
Vừa rồi An Noãn cũng không khỏi nhìn cô ấy thêm mấy lần.
Vân Nhạc Nhi vừa nói xong, Lương Nhu liền đứng dậy đi tới, đẩy Chu Thừa Hàn ra, ngồi xuống cạnh An Noãn. “Đám đàn ông các anh tránh xa ra một chút, xem dọa Tiểu An nhà chúng tôi sợ rồi kìa.” Lương Nhu cười, giơ tay định véo cằm An Noãn.
Đàn ông véo cằm phụ nữ thì là sàm sỡ, nhưng phụ nữ véo phụ nữ thì chỉ là đùa giỡn, không tiện để bụng.
Nhưng An Noãn lại né về phía sau, vừa khéo ngả vào lòng Sở Tuấn, sau gáy tựa vào ngực anh.
Sở Tuấn thì không động đậy.
An Noãn cũng không nhúc nhích, so với bị Lương Nhu chiếm tiện nghi, cô thấy chiếm tiện nghi của Sở Tuấn còn “lời” hơn.
Đúng là chuyện vớ vẩn! “Tiểu An đừng sợ, em rất có cá tính, chị thích em.” Lương Nhu nhìn tuổi cũng chẳng hơn An Noãn là mấy, nhưng cứ tự xưng là chị: “Sở ca nói, em từ quê lên hả?”
“Không chính xác.” An Noãn đáp: “Nhà em ở thị trấn nhỏ.”
“Cũng thế thôi, cũng thế thôi.” Lương Nhu không để tâm: “Gần như vậy mà.”
An Noãn khẽ cười.
Đám công tử tiểu thư này, đừng nói là thị trấn nhỏ, chỉ cần ra khỏi trung tâm thành phố, nhìn người khác chắc cũng thấy là dân quê rồi.
An Noãn ngẩng đầu nhìn Sở Tuấn.
Anh đang giúp cô giải vây, nhưng cái “vây” này vốn là do anh tạo ra. “Sở ca, anh là đàn ông, biết gì về mua quần áo chứ.” Lương Nhu cười: “Hay là thế này đi, chị với Nhạc Nhi dẫn em đi mua.
Ngay con phố phía trước thôi, nhiều cửa hàng quần áo lắm, các anh uống rượu, tụi em đi dạo phố.”
An Noãn thật lòng nghĩ, nếu Lương Nhu thay bộ đồ khác thì lời này nghe còn có sức thuyết phục hơn.
Sở Tuấn hỏi ý An Noãn: “Em thấy sao? Có muốn đi không?”
An Noãn không cần nghĩ: “Xin lỗi nhé, em không đi được đâu.
Chân em vẫn còn đau, bác sĩ dặn mấy hôm nay không nên đi lại nhiều.”
“À, đúng rồi.” Sở Tuấn nhớ ra: “Dạo này cô ấy không đi lại nhiều được, hôm nay ở bệnh viện còn bị thương ở đầu gối.”
Mọi người chợt nhớ lại, lúc nãy vào cửa hình như đúng là Sở Tuấn dìu An Noãn vào.
Thì ra là vậy.
Chu Thừa Hàn lập tức hỏi: “Là sáng nay bị va phải à?”
“Ừ.” An Noãn cũng không giấu: “Lúc bị bọn bắt cóc đẩy, em ngã xuống đất.”
“Trời ơi, thế thì thiệt cho em quá.” Chu Thừa Hàn nói: “Vậy thế này, mấy hôm nay em đi lại không tiện, để anh thuê cho em một bảo mẫu nhé?”
Chu Thừa Hàn thậm chí còn định cúi xuống xem chân An Noãn, nhưng bị Sở Tuấn đẩy ra. “Nhà tôi có cô giúp việc rồi, không thiếu gì cả, anh không cần lo.”
Chuyện mua quần áo thì không vội, nhưng có một việc lại khá gấp.
Vừa nãy An Noãn uống hết một chai coca, giờ muốn đi vệ sinh.
Cô mỉm cười với Lương Nhu: “Tôi đi vệ sinh một lát.”
Sở Tuấn cũng đứng dậy: “Tôi dìu em.”
“……”
An Noãn còn chưa kịp nói đồng ý, Lương Nhu cũng đứng lên: “Để chị dìu Tiểu An đi cho.
Cô ấy vào nhà vệ sinh nữ, Sở ca, anh cũng đâu thể dìu vào được đúng không?”
Sở Tuấn hơi lúng túng, đúng là như vậy thật.
Lương Nhu đã đỡ lấy cánh tay An Noãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
