Trước khi quen biết với Lý Hằng, Trần Kính Sinh rất hiếm khi nói với cô nhiều lời thế.
Vưu Tam Muội không khỏi ngẩn ngơ trong chốc lát, đến khi cô kịp phản ứng lại thì anh đã bước chân ra khỏi cửa rồi.
Cô hít thở sâu để bình tâm lại một chút, rồi lập tức bước về phía nhà chính. Vừa đi, cô vừa cúi xuống nhìn đôi giày trên chân mình.
Anh xỏ giày cho cô rất khéo, chẳng có chút lỗi nào cả!
Ai bảo "Trần Chó Đen" nhà cô chỉ biết làm vướng chân vướng tay? Ai bảo anh không biết chăm sóc người khác cơ chứ?
Vưu Tam Muội thở dài đầy ưu tư.
Hóa ra bấy lâu nay cô bỏ lỡ quá nhiều chi tiết nhỏ, để rồi sau khi sống lại, tất cả mới đồng loạt ùa về trong tâm trí.
Ngay đêm đầu tiên về nhà chồng, khi cô phát bệnh chẳng phải người đầu tiên nhận ra chính là Trần Kính Sinh sao? Một người như anh, làm sao không biết quan tâm đến người khác cho được?
Lúc đó hai người đang nằm chung trên một chiếc giường, mặt suýt chút nữa là chạm vào nhau. Thấy cô có biểu hiện bất thường, anh sợ đến mức hồn siêu phách lạc, chẳng hề tỏ ra khó chịu hay giận dữ mà chỉ luôn miệng an ủi:
“Đừng sợ, đừng có sợ nhé, giờ tôi đi gọi người ngay đây!”
“Đừng có sợ nhé!”
Lúc đó quần của anh mới cởi ra được một nửa còn vướng ở hông, anh suýt thì ngã lộn nhào, vừa khổ sở vừa nôn nóng, vội vã kéo quần gào to gọi người.
Đến khi Hứa Lệnh Hoa và hai người chị dâu chạy sang, họ lại sốt sắng đẩy anh ra ngoài.
Mẹ chồng cô đanh mặt lại, nhíu mày mắng: “Con có biết chăm sóc người ta không mà đứng đực ra đấy? Đừng có đứng đây thêm vướng chân vướng tay nữa!”
“Anh cả với anh hai của con đi tìm thầy thuốc rồi, con mau ra ngoài đi!”
Trần Kính Sinh đứng đờ người ra đó hồi lâu mới lí nhí nói một câu:
“Thế con lấy cái lồng dế mèn đi nhé.”
Anh mượn cái cớ ấy để lách vào phòng thêm một lần nữa.
Khi đó, hai bà chị dâu đang cãi cọ om sòm vì bực bội, tiếng người này còn cao hơn tiếng người kia. Vưu Tam Muội vừa trải qua nỗi sợ hãi của đêm động phòng lại thêm phát bệnh, chỉ còn biết nằm đó với gương mặt trắng bệch, cả người run rẩy không ngừng.
Trần Kính Sinh tranh thủ lúc mọi người đang nháo nhào, đưa mắt nhìn cô một cái với ánh nhìn phức tạp. Sau đó, anh nhẹ tay nhẹ chân khép cửa lại, lẳng lặng rời đi.
Vưu Tam Muội vẫn còn nhớ mang máng, lúc ấy cô có liếc nhìn cái bóng lưng của anh qua khe cửa. Anh xách cái lồng dế mèn, bước chân đi rất chậm chạp như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
Vào giây phút anh đóng cửa bước ra ngoài, ánh đèn mờ ảo hắt lên khuôn mặt nghiêng của anh, trông anh cô độc và mất phương hướng làm sao.
Giờ nghĩ lại cô mới hiểu...
Có phải lúc đó anh đang chờ cô gọi anh một tiếng không?
Có phải anh từng hy vọng rằng sự xuất hiện của cô, sẽ khiến cho ngôi nhà này cuối cùng cũng có một người thực sự cần đến anh?
Nhưng cô không làm vậy.
Cô từng nghĩ anh trông tuấn tú hơn cô tưởng tượng, nhưng khi tắt đèn ở chung một phòng, mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Cô sợ sự xa lạ của anh, sợ đôi mắt sáng quắc đến đáng sợ của anh trong bóng tối, sợ cái thân hình vạm vỡ phả ra hơi nóng hừng hực của đàn ông khi anh đè lên người mình...
Chao ôi!
Có thể sợ đến mức phát bệnh thì đúng là mọi người mắng nhiếc cô cũng chẳng sai chút nào.
Chẳng phải cô là kẻ có lá gan thỏ đế hay sao!
Nhà chính nằm đối diện với cổng, khi Vưu Tam Muội bước vào thì mọi người trong nhà đều đã ngồi vào vị trí của mình.
Dương Thúy Liên thấy cô đi tới, khựng lại một chút rồi tiếp tục vớt mì sợi, chị lên giọng mỉa mai:
“Ái chà! Sao hôm nay lại tự mình mò ra đây ăn cơm thế này? Không cần người ta bưng vào tận giường cho nữa à?”
Trần Hạo Bắc và Trần Hạo Nam đang đứng sát vai nhau chờ được chia phần, nghe thấy vậy liền đồng thanh quay đầu lại nhìn cô.
Vưu Tam Muội mỉm cười nhìn lại hai đứa nhỏ rồi nói:
“Chuyện này phải cảm ơn chị hai đã cho em quả táo to kia đấy. Em gặm xong là thấy trong người khỏe khoắn hẳn lên, nghĩ đi nghĩ lại thì thấy mình nên ra đây ăn cho vui, chứ cứ để các chị phải vất vả bưng vào tận trong kia mãi thì cũng ngại quá.”
“...!”
Trần Hạo Nam nghe thấy thế thì tức đến mức phồng cả hai má, Trần Hạo Bắc vội vàng kéo kéo tay em trai dỗ dành.
Hứa Lệnh Hoa cùng với anh cả và anh hai nhà họ Trần - vốn được ví như ba khúc gỗ mục - cuối cùng cũng có phản ứng. Gương mặt thường ngày chẳng rõ vui buồn của họ giờ đây hiện lên vẻ kinh ngạc rõ rệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
