Ngay lập tức, Trần Hạo Nam chạy nhanh như một cơn gió rồi quay trở lại ngay.
Thằng bé vừa hồi hộp vừa đầy lòng mong đợi, đưa một chiếc gương soi nhỏ xíu cho Vưu Tam Muội, sau đó vòng hai tay ra sau lưng, đứng chờ đợi.
Vưu Tam Muội ngồi dậy, khẽ vén những lọn tóc lòa xòa trước trán sang một bên rồi nhìn vào gương:
“... Lúc nãy cháu định vẽ con gì đấy?”
Đôi mắt Trần Hạo Nam sáng rực như sao: “Con rùa ạ!”
Vưu Tam Muội mỉm cười nói: “Thế thì sai rồi. Trên lưng con vật cháu vẽ có mấy đường kẻ sọc, đây không phải là con rùa bình thường đâu, mà là rùa đen mai cứng đấy!”
“Chứ rùa mai mềm thì làm gì có mấy cái ô vuông trên lưng như thế này?”
“... Hạo Nam à, hình như đúng là thế thật, rùa mai mềm thì trên lưng đúng là không có ô vuông đâu.”
Vưu Tam Muội bảo: “Hạo Bắc, đưa cho thím mượn lọ thuốc nước đó một chút nào.”
Giọng nói của cô dịu dàng vô cùng, cứ như một cơn gió xuân hây hẩy thổi vào màng nhĩ.
Mãi đến khi đã ngoan ngoãn đưa lọ thuốc nước ra, Trần Hạo Bắc mới giật mình bàng hoàng: Cái gì thế này? Sao chân mình lại tự động bước đi như vậy?
Trần Hạo Bắc tức đến mức nghiến răng, cậu nhóc cúi xuống lườm đôi chân mình: Đây chắc chắn không phải chân của mình! Tuyệt đối không phải!
Cái này... cái này chắc chắn chính là cái "bẫy ngọt ngào" mà trong sách vẫn hay nhắc đến rồi!!
Vưu Tam Muội soi gương rồi loay hoay vẽ thêm một lúc, sau đó cô khẽ nghiêng đầu ra: “Nào, nhìn xem này, đây mới đúng là con rùa chứ!”
“Con rùa gì cơ?”
Bất ngờ tiếng bước chân từ ngoài cửa vọng vào, kèm theo một giọng nói trầm thấp.
Vưu Tam Muội giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã nhào từ trên giường lò xuống đất.
“Chú út?” Trần Hạo Nam có chút chột dạ, lập tức lùi xa khỏi mép giường.
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, cho dù có gan dạ nói xấu người lớn sau lưng thì khi đối mặt trực tiếp, thằng bé vẫn thấy sợ vô cùng.
Trần Hạo Bắc mím chặt môi, không nói lời nào mà lặng lẽ bước lên che chắn trước mặt em trai.
Tuy rằng chú út chưa bao giờ động chân động tay với hai anh em, nhưng chú ở bên ngoài toàn bị người ta gọi là quân lưu manh, lại quen biết với đủ hạng người phức tạp. Ai mà biết được lúc chú nổi nóng lên thì có đánh người hay không?
Huống hồ người lớn trong nhà ai cũng bao che cho chú, cho dù chú có làm gì đi chăng nữa thì cùng lắm bà nội cũng chỉ mắng mỏ vài câu cho xong chuyện mà thôi.
Giọng nói của Vưu Tam Muội bỗng nhiên nhỏ hẳn đi, cô ngập ngừng đáp:
“Không... không có gì đâu, em đang chơi cùng với Hạo Bắc và Hạo Nam ấy mà.”
“... Chơi á?”
Trần Kính Sinh cười khẩy một tiếng, cứ như thể vừa nghe thấy chuyện gì đó viễn vông từ trên trời rơi xuống:
“Ngọn gió nào thổi thế này? Một người như cô mà cũng biết chơi đùa với hai đứa nó sao?”
"...” Vưu Tam Muội im bặt không nói được câu nào.
Đôi tai cô bỗng nóng bừng lên, trong đầu lúc này chẳng còn gì khác ngoài bốn chữ “vòng eo giống đực” cứ lởn vởn mãi không thôi.
Trần Kính Sinh thấy cô im lặng thì cũng chẳng buồn thắc mắc thêm, anh giữ vẻ bất cần đời mà buông một câu:
“Hai đứa mau lên nhà trên ăn cơm đi.”
Nói rồi, anh xoay người định bước đi.
Vưu Tam Muội sững sờ trong giây lát, rồi lập tức tung chăn định bước xuống giường:
“Em... em cũng đi ăn cơm nữa!”
Cô thật sự đói cồn cào cả ruột gan, ngay từ lúc tỉnh lại cái bụng đã réo lên ầm ĩ rồi.
Trần Kính Sinh khựng lại ngay tại chỗ, rồi một lần nữa quay người lại nhìn cô.
Thừa cơ hội này, Trần Hạo Bắc vội vàng kéo tay Trần Hạo Nam rồi lủi đi mất dạng, nhanh như một làn khói.
Vưu Tam Muội vừa khom lưng ngồi bên mép giường lò để xỏ giày, vừa cảm nhận được cái nhìn đầy vẻ khó hiểu và lạ lùng của Trần Kính Sinh đang xoáy vào mình. Bàn tay cô bỗng dưng không nghe lời cứ run bần bật, cô loay hoay mãi mà cái gót giày cứ trượt ra, xỏ mãi không vào được.
Trần Kính Sinh tặc lưỡi một tiếng đầy vẻ sốt ruột, anh bước lại gần rồi bất ngờ ngồi thụp xuống trước mặt, vươn tay nắm lấy cổ chân cô.
“!” Vưu Tam Muội theo bản năng rụt chân lại.
Trần Kính Sinh quát khẽ: “Đừng có nhúc nhích!”
Vưu Tam Muội lập tức ngồi im.
Trần Kính Sinh chỉ vài ba động tác dứt khoát đã giúp cô xỏ xong giày. Anh đứng dậy, lầu bầu trong miệng:
“Ngày nào cũng làm như thể có ai sắp hãm hại cô không bằng.”
Vưu Tam Muội đỏ bừng mặt, đầu óc bỗng nóng lên vì ngượng, cô thốt ra một câu: “Em... em mới không có sợ!”
Trần Kính Sinh liếc nhìn cô một cái, rồi bất giác nở một nụ cười đầy vẻ cợt nhả và ranh mãnh: “Cô chắc chắn là định dùng cái mặt như thế này để đi ăn cơm à?”
“Định để cả nhà thấy trên trán cô có nguyên một con rùa vàng sao?”
Vưu Tam Muội: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

