Hai người phụ nữ tìm đến là Hứa Lệnh Hoa nhà họ Trần và Lưu Lệ Xuân nhà họ Lý.
Hứa Lệnh Hoa thì mặt lạnh tanh, nói năng ngắn gọn súc tích.
Còn Lưu Lệ Xuân thì ăn mặc sành điệu, miệng cười đon đả, cứ nhìn chằm chằm vào hai cô gái mà đánh giá.
Vưu Tam Muội da trắng, khung xương nhỏ lại cứ cúi gằm mặt nên trông chẳng có vẻ gì là tháo vát, nhanh nhẹn biết cán đáng việc nhà. Lâm Mai thì khác hẳn, cô ta cao hơn Tam Muội một cái đầu, trông lại khỏe mạnh, rắn rỏi hơn hẳn.
Thế là bà Lý nhắm ngay Lâm Mai, quay sang bảo cha cô ta:
“Tôi thấy con gái anh được đấy, gả về nhà tôi chắc chắn không phải chịu khổ đâu! Vợ chồng tôi chỉ có mỗi thằng Lý Hằng là con độc nhất thôi!”
“Dạo này nó còn kiếm được việc làm thuê dài hạn trên tỉnh, một năm kiếm được khối tiền, hơn đứt cái ngữ bán mặt cho đất bán lưng cho trời.”
Lâm Mai nghe mà sướng rơn, suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, nhưng vì con gái phải giữ kẻ nên mới cố kìm lại. Cha Lâm Mai thì đương nhiên là ưng mười mươi.
Còn cha Vưu Tam Muội á? Ông ta chẳng quan tâm, đằng nào cũng sắp chết đến nơi, cứ đổi được ít tiền là xong xuôi hết.
Thế là, hai cô gái cùng ngày xuất giá, người về nhà họ Trần, kẻ sang nhà họ Lý.
Trơ trêu thay, đêm tân hôn vừa định động phòng thì Tam Muội lại phát bệnh, làm nhà họ Trần một phen nháo nhào cả đêm.
Hai cô chị dâu vốn tính chanh chua, cứ lầm bầm chửi đổng trách Hứa Lệnh Hoa rước cái “của nợ” bệnh tật về nhà. Còn anh chồng mới cưới Trần Kính Sinh thì giữa đám ồn ào đó, lẳng lặng xách cái lồng dế mèn bỏ ra khỏi phòng.
Lâm Mai thấy cô nằm trên giường sưởi đắp chăn ấm, trên đầu giường còn có bát trứng hấp với mấy quả táo to đã rửa sạch thì nét mặt bỗng sa sầm xuống. Tam Muội còn đang định hỏi bạn sao lại không vui thì bị Lâm Mai gạt đi.
Cô ta hỏi dồn dập đủ thứ, Tam Muội cũng thật thà trả lời hết.
Bất chợt, Lâm Mai đảo mắt thì thầm: “Cậu không thấy hai bà chị dâu nhà cậu lạ lắm à?”
“Ngày nào họ cũng chửi mắng cậu, thế mà lại chịu sắc thuốc cho cậu á? Coi chừng họ lén bỏ thuốc độc vào đấy, định cho cậu đi chầu ông bà sớm để rảnh nợ cũng nên!”
Lời này khiến Tam Muội giật mình cảnh giác. Cô để tâm rình rập, cuối cùng cũng tóm được cơ hội. Cô nín thở, áp tai vào vách tường nghe lén.
“... Thế này có được không?” Dương Thúy Liên lầm bầm.
“Sao lại không được?”
Cát Chiêu Đệ gắt: “Run cái gì mà run? Mau bỏ vào thuốc đi!”
Tam Muội sợ đến hồn xiêu phách lạc, từ đó về sau toàn lén lút đổ thuốc đi. Chẳng bao lâu sau, Lâm Mai dẫn chồng là Lý Hằng sang chơi.
Lý Hằng là kẻ rất khéo đưa đẩy, chỉ qua một bữa rượu thịt đã khiến Trần Kính Sinh coi như anh em cột chèo, người nhà họ Trần ai nấy đều quý mến gã.
Trần Kính Sinh thường xuyên đi nhậu riêng với gã, Vưu Tam Muội thấy thế cũng mừng. Dù sao Lý Hằng cũng có công ăn việc làm đàng hoàng, tốt hơn hẳn mấy gã du thủ du thực mà Trần Kính Sinh quen ngoài kia.
Cũng nhờ Lý Hằng mà Trần Kính Sinh bắt đầu nói chuyện với Tam Muội nhiều hơn.
Anh chẳng nhắc gì đến Lâm Mai, chỉ luôn miệng khen ngợi “ông anh” Lý Hằng chí cốt.
Nào ngờ, những ngày tháng êm đềm chẳng kéo dài được bao lâu. Giông tố ập đến vào một ngày trời quang mây tạnh!
Cái gã Lý Hằng kia thực chất chỉ là cái ngữ “mã ngoài bóng bẩy, bên trong thối nát”, gã nợ đầm nợ đìa tín dụng đen bên ngoài.
Dưới sự xúi giục của Lâm Mai, gã nhẫn tâm chuốc say Trần Kính Sinh rồi lừa anh ký vào giấy chuyển nhượng nợ!
Chủ nợ toàn là lũ liều mạng, vác hàng nóng xông thẳng vào nhà.
Ngày hôm đó, Vưu Tam Muội mới bàng hoàng nhận ra, dường như cô chưa bao giờ thực sự hiểu rõ những con người này...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
