“Vưu Tam Muội, tôi cảnh cáo cô, đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
“Liệu hồn mà uống hết chỗ thuốc này cho tôi!”
Tiếng quát tháo chói tai làm đầu óc Vưu Tam Muội ong ong. Cô còn chưa kịp định thần thì cái cằm nhỏ nhắn đã bị ai đó dùng sức bóp chặt lấy! Không kịp né tránh, bát thuốc đắng ngắt đen sì bị đổ ụp vào miệng.
Tam Muội bị sặc đến mức nước mắt sinh lý trào ra, cô dùng hết sức bình sinh đẩy kẻ đang cưỡng ép mình ra...
“Khụ khụ khụ! Khụ khụ...”
Khuôn mặt đầy thịt ngang của Dương Thúy Liên lập tức trở nên dữ tợn: “Cô mới nói cái gì đấy?”
“Cái đồ dặt dẹo này sao mà ác mồm ác miệng thế hả? Tôi chỉ cho cô uống thuốc thôi mà cô dám rủa tôi chết à?”
... Uống thuốc?
Vưu Tam Muội vẫn ngây người, cô cúi đầu nhìn vệt nước thuốc bắn trên người mình, rồi lại ngước nhìn Dương Thúy Liên.
Đúng lúc này, chị dâu thứ Cát Chiêu Đệ cũng xắn tay áo xông vào:
“Sao thế chị cả, cái đứa bệnh tật này vẫn chưa chịu uống hả?”
“Tôi đã bảo rồi, chị là chị cứ hiền quá cơ! Tránh ra, để tôi ra tay cho!”
Đôi mắt đen láy của Vưu Tam Muội trợn tròn hết cỡ. Đến lúc này cô mới dám tin, đây không phải là một giấc mơ.
Cô chưa chết, anh chồng lông bông của cô chưa chết, cả chị dâu cả và chị dâu thứ cũng đều còn sống! Cả nhà chồng đều chưa chết! Cô thật sự sống lại rồi!
Tim Tam Muội đập loạn nhịp, cô cuống cuồng quẹt đi nước mắt ngoảnh đầu nhìn lên bức tường đất dán đầy báo cũ. Tờ vạn niên lịch treo trên chiếc đinh rỉ ghi rõ mồn một: Ngày 17 tháng 7 năm 1981.
Đây là tháng đầu tiên cô về làm dâu nhà họ Trần.
Cũng là tháng đầu tiên cô cùng Lâm Mai - người bạn thân thiết từ thuở nhỏ như chị em ruột - cùng gả về thôn Hạ Oa này...
Nhắc đến Lâm Mai, ánh sáng trong mắt Tam Muội chợt tắt.
Mãi đến tận lúc trút hơi thở cuối cùng ở kiếp trước, cô mới bừng tỉnh, hiểu ra vì sao Lâm Mai lại hận cô đến thế. Mà không chỉ hận cô, cô ta còn hận cả nhà chồng cô nữa.
Rõ ràng Lâm Mai đã nhìn thấu cái vẻ “ngoài lạnh trong nóng” của người nhà họ Trần. Sự ghen tị vô lý, không cam lòng khi thấy Vưu Tam Muội được hưởng phúc trong lòng ả nảy sinh sự so bì, ghen tị đến mức biến thành nổi hận thù méo mó.
Tam Muội và Lâm Mai đều mất mẹ từ sớm, cha đi bước nữa, cuộc sống của cả hai đều cực khổ trăm bề.
Tháng trước, Vưu Tam Muội lại bị mẹ kế đánh chửi một trận lôi đình rồi ngất xỉu. Thầy lang trong thôn bảo cô bị tim bẩm sinh, giờ là do làm lụng quá sức mà sinh bệnh. Nếu không chữa trị tử tế thì chẳng sống thêm được mấy năm.
Ngay hôm sau, bà mẹ kế Vương Hồng đã đánh phấn hồng lên mặt Tam Muội, vội vội vàng vàng bỏ tiền thuê bà mối dạm hỏi gả cô đi.
Lâm Mai nghe tin liền chạy đến khóc lóc thảm thiết, bảo rằng “Cậu mà đi rồi thì tớ sống sao nổi? Từ nhỏ đến lớn nhờ có cậu ở bên tớ mới cắn răng chịu đựng được đến giờ”.
Tam Muội thở không ra hơi, chỉ biết cười khổ. Lâm Mai không chịu, khăng khăng “có chết cũng không rời xa cậu”, rồi quay về nhà họ Lâm. Không ngờ vừa khéo gặp lúc cha và mẹ kế của cô ta cũng đang bàn chuyện hôn sự của mình.
Lâm Mai mừng húm, vội bảo Tam Muội cũng đang tìm chỗ gả, hay là cho hai đứa đi cùng nhau cho có bạn!
Cuối cùng bà mối dẫn đến hai người phụ nữ trung niên từ thôn Hạ Oa ở tít phía Bắc tỉnh Bá đến dạm ngõ cho con trai. Nghe đến đó, cả nhà họ Vưu lẫn nhà họ Lâm đều mừng như bắt được vàng.
Cái thôn Tiểu Câu của họ nằm ở cực Nam, tuy cùng tỉnh nhưng điều kiện kém xa thôn Hạ Oa. Bởi vì phía Bắc tỉnh Bá giáp ranh với một thành phố trực thuộc trung ương đang đà đi lên. Hai năm nay mở cửa, từ trung tâm đến vùng ven thành phố mọc lên san sát nhà máy, xí nghiệp.
Đương nhiên nước lên thì thuyền lên, thôn Hạ Oa nằm sát vách tự dưng cũng được hưởng sái bao nhiêu cơ hội công ăn việc làm ngon nghẻ. Đời sống sinh hoạt của cả thôn nhờ thế mà lên như diều gặp gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
