Trần Kính Sinh - kẻ xưa nay vốn tôn thờ nguyên tắc “đánh được thì đánh, không đánh được thì chạy” - vậy mà hôm ấy như một con chó săn điên cuồng, dù bị đâm mấy nhát vẫn lao lên liều chết. Anh cả, anh hai vốn là những người lầm lì, ít nói, thế mà hôm đó mắt cũng đỏ sòng sọc, kẻ cầm dao người cầm gậy xông lên.
Thế nhưng lũ người kia đều là những kẻ tay đã nhúng máu, chẳng ngán ai bao giờ. Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, nhà họ Trần đã máu chảy thành sông!
Mẹ chồng vốn tính hay làm, chưa kịp trốn thoát khỏi tay bọn ác thì cũng đã lìa đời. Còn Vưu Tam Muội và hai bà chị dâu thì bị chúng đánh thuốc mê, tống cả lên xe tải.
Chị dâu cả và chị dâu thứ sức vóc khỏe mạnh nên tỉnh lại giữa đường. Nghe tiếng thở dốc không bình thường của Tam Muội, biết cô lại phát bệnh, hai người liều chết đập rầm rầm vào thành xe tìm cách cứu cô. Cuối cùng, khi Vưu Tam Muội vừa tỉnh táo lại thì cũng là lúc hai bà chị dâu bị lũ người máu lạnh kia nhẫn tâm tra tấn đến chết vì dám chọc giận chúng...
Nỗi đau buồn quá lớn khiến cô không chịu đựng nổi, trái tim yếu ớt thắt lại, cô chết ngay tại chỗ vì nhồi máu cơ tim...
“Á!”
Bất ngờ, mặt Vưu Tam Muội nhói lên một cái.
Ký ức kinh hoàng bị cắt đứt, cô lập tức la lên: “Chị hai, chị hai! Thôi được rồi, không cần đâu!”
“Em tự uống được, thật đấy!”
“... ?”
Cát Chiêu Đệ trợn ngược mắt lên nhìn, cứ ngỡ tai mình có vấn đề: “Cô vừa bảo cái gì cơ?”
Từ hồi phát hiện ra con nhỏ này toàn lén đổ thuốc đi, việc ép nó uống thuốc đúng là khó hơn lên trời!
Lần nào cũng phải đánh vật hồi lâu, uống được một nửa thì đổ vãi ra ngoài mất một nửa.
Vưu Tam Muội cố nặn ra một nụ cười, run rẩy đưa tay đón lấy bát thuốc:
“Em bảo là em tự uống được, không phiền chị phải bón đâu.”
Cát Chiêu Đệ ngớ người ra, quay sang nhìn Dương Thúy Liên đầy vẻ hoang mang.
Tam Muội nhìn bát nước thuốc đen sì, dù chưa uống đã thấy đắng ngắt trong miệng, nhưng nghĩ đến kết cục thảm khốc của mọi người ở kiếp trước, cô bỗng thấy cái đắng này chẳng thấm tháp gì. Cô cắn chặt răng, ngửa cổ uống sạch
Người nhà này, ai nấy đều có cái tính nết khó chiều, cũng chỉ nhìn vào khuyết điểm của nhau. Cứ thế lâu dần, hiểu lầm chồng chất, khoảng cách ngày càng xa. Để rồi kẻ ngoài mới dễ dàng đâm chọc, phá hoại.
Bi kịch kiếp trước suy cho cùng đều có phần lỗi của tất cả mọi người. Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa, họ đều đã sống lại rồi và cô cũng nhìn thấu tất cả!
Anh chồng lông bông Trần Kính Sinh của cô, dù có ngờ nghệch, có lười làm ham chơi đi chăng nữa thì cái tâm anh không xấu. Càng lúc nguy nan, bản tính con người mới lộ rõ. Anh có thể liều chết vì người thân, bấy nhiêu thôi cũng đủ chứng minh anh là một đấng nam nhi đại trượng phu đúng nghĩa.
Các chị dâu của cô tuy miệng mồm độc địa, đanh đá chua ngoa, nhưng trước lằn ranh sinh tử lại kiên cường phản kháng, thà chết oanh liệt chứ không chịu sống nhục nhã.
Mẹ chồng là người hiếu thắng, ít nói nhưng lại cực kỳ khắt khe, từ nhỏ đã chẳng ưa gì Trần Kính Sinh nên quan hệ mẹ con luôn căng thẳng. Thế nhưng vì lời trăn trối của người chồng quá cố mà bà vẫn ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn. Ngay cả khi rước về một đứa con dâu bệnh tật bà cũng chẳng bỏ mặc, còn mời thầy lang về khám bệnh và sắc thuốc cho uống.
Cô phải uống thuốc! Cô phải dưỡng thân thể này cho thật tốt, cô phải sống lâu trăm tuổi.
Cô phải đập tan mọi hiềm khích trong cái nhà này, để mọi người đồng lòng nhất trí, gắn bó chặt chẽ với nhau, tuyệt đối không để kẻ xấu lợi dụng hãm hại thêm lần nào nữa. Cô muốn có một cuộc sống bình yên, êm ấm...
Vưu Tam Muội uống không sót một giọt thuốc nào, cuối cùng còn dốc ngược bát lên lắc lắc cho sạch, rồi tặc lưỡi một cái:
“... Thuốc ngọt thế ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
