Tám giờ sáng hôm sau, cùng hai đồng chí trẻ đi theo, Chử Khiết được tiễn lên chuyến tàu xanh chạy về phương Bắc.
Theo kế hoạch, hành trình mất hai mươi tiếng, tính thế nào thì đến rạng sáng hôm sau cũng tới nơi.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Giữa đường, tàu dừng ở một ga để đón mấy bệnh nhân, chậm mất tròn mười tiếng. Đến ga cuối thì đã quá giữa chiều.
“Nhường đường, nhường đường!”
Chử Khiết vừa xuống tàu đã suýt bị người từ phía sau chạy tới đẩy ngã. Ngay sau đó, một mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt xộc vào mũi, trước mắt cô chỉ còn một màu trắng.
Người đẩy cô là một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng, vóc người cao lớn. Bên dưới vạt áo là đôi chân dài mặc quần quân phục xanh, sải bước cực rộng, chớp mắt đã lướt qua.
Cô không nhìn rõ mặt anh, chỉ kịp thấy bóng lưng với bờ vai thẳng rộng cùng mái tóc ngắn đen nhánh.
Thật bất lịch sự.
Chử Khiết xoa bả vai bị va đau, tức tối nghĩ, nếu không phải trên tàu có bệnh nhân, cô nhất định sẽ xông lên chỉ thẳng vào mặt anh mà phê bình một trận.
Ý thức đâu hết rồi?
Hai đồng chí trẻ đi cùng chen ra từ phía sau, trên người lẫn trong tay đều treo đầy túi hành lý.
Chử Khiết vội vàng đưa tay định đỡ lấy hai túi.
Đồng chí trẻ né đi, vui vẻ nói:
“Không sao đâu, đồng chí Chử, chẳng nặng chút nào!”
Nhìn xem, giác ngộ của người ta cao biết bao. Mới mười tám, mười chín tuổi đã chịu thương chịu khó, đối xử với người khác lại vô cùng lễ phép.
Chử Khiết chỉ vào một khoảng đất trống bên cạnh:
“Cứ đặt hành lý xuống nghỉ một lát trước đi, lát nữa sẽ có người tới đón.”
Lúc nói câu này, rõ ràng Chử Khiết hơi chột dạ, chẳng có chút chắc chắn nào.
Đã hẹn giờ đón từ trước, người ta đâu thể đứng đây chờ cô suốt mười tiếng được!
Đang nghĩ cách thì một viên đạn pháo bất ngờ lao thẳng tới.
“Ối!”
Chử Khiết loạng choạng, ôm theo “viên đạn pháo” ngã phịch xuống đất.
Cô xác định một điều, sau này mỗi khi đi xa nhất định phải xem ngày.
Còn nữa, cô cảm thấy mình không hợp vía với vùng đất này. Phải mau chóng giải quyết Khang Tự Thành rồi nhanh chóng trở về thủ đô mới được.
“Chử Chử! Sao giờ cậu mới tới? Tớ chờ đến sắp hóa đá luôn rồi!”
Giọng nói quen thuộc pha lẫn khẩu âm địa phương vụng về này không phải ai khác, chính là Khương San San, người từ nhỏ đã lớn lên cùng cô trong một khu tập thể, từ cãi nhau đánh nhau rồi cuối cùng lại trở thành chị em thân thiết.
Đúng là niềm vui bất ngờ.
Chử Khiết đứng dậy, phủi bụi trên áo khoác, vẻ mặt đầy kinh ngạc vui mừng.
“Chẳng phải cậu đang ở tỉnh Quảng sao? Đến Đông Bắc từ bao giờ thế?”
“Ôi! Chuyện dài lắm, sau này từ từ kể cho cậu nghe. Tớ hỏi này, sao cậu đến muộn thế?”
Hôm nay Khang Tự Thành có nhiệm vụ nên đẩy việc đón người cho Khương San San. Nếu đổi thành người khác, chậm mười lăm phút thôi cô ấy cũng chẳng thèm chờ.
Nhưng Chử Khiết thì khác.
Chờ cả ngày, có mệt thêm chút, lạnh thêm chút cũng đáng!
Nhắc đến chuyện tàu đến muộn, Chử Khiết không khỏi than thở, kể lại chuyện phải chờ mấy bệnh nhân nên bị chậm trễ.
Thật ra cô không phải người không có lòng thương người. Chậm trễ vì cứu người, cô hoàn toàn cam tâm tình nguyện chờ đợi. Chỉ là mọi chuyện dồn vào cùng lúc khiến trong lòng cô khó chịu, nên mới than phiền đôi câu.
Khương San San bừng tỉnh:
“Thảo nào vừa rồi tớ thấy tảng băng lớn, hóa ra anh ta tới đón bệnh nhân.”
Chử Khiết hỏi:
“Ai cơ?”
Biệt danh này nghe khá quen tai.
“Viên Hòa Tụng chứ ai, cậu quên rồi à? Biệt danh tảng băng lớn còn do chính cậu đặt cho người ta đấy!”
Chử Khiết ngẩn ra mấy giây mới nhớ người này là ai, chợt cảm thấy chỗ lưng vừa bị anh đẩy qua nóng ran.
Là một người bạn thuở nhỏ cùng lớn lên trong khu tập thể.
Nhìn Hòa Tụng nhà người ta mà xem, hai môn đều được điểm tuyệt đối! Cháu mà chăm chỉ bằng một nửa thằng bé thì cũng chẳng đến nỗi chỉ thi được năm mươi điểm!”
Mỗi khi cụ Quế nhắc đến Viên Hòa Tụng, ngọn lửa vừa hâm mộ vừa ghen tị trong mắt bà lại bùng lên ngùn ngụt.
Tuy không đến mức lúc nào cũng lôi cháu gái cưng Chử Khiết ra so sánh rồi dìm cô xuống, nhưng lời nói và hành động của bà vẫn khiến người ta khá tổn thương.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

