Con bé không chỉ xinh xắn, tươi tắn mà còn cực kỳ tài hoa.
Cầm kỳ thi họa, ca hát nhảy múa, thứ gì cũng giỏi. Mười sáu tuổi cô đã vào đoàn ca múa quân khu thủ đô, chỉ vỏn vẹn một năm đã trở thành trụ cột của đoàn!
Trên đầu Chử Khiết như xuất hiện một vạch đen.
Suýt nữa cô quên mất cụ Quế nhà mình.
Bà chính là người ủng hộ số một cho cuộc hôn nhân được định sẵn từ nhỏ của hai nhà.
Có tin không, lúc này chỉ cần Chử Khiết nói mình muốn lên Đông Bắc tìm Khang Tự Thành để từ hôn, cụ Quế nhà cô có thể lập tức lăn ra đất ăn vạ, khóc lóc, làm ầm ĩ rồi đòi treo cổ cho mà xem?
Chuyện từ hôn nhất định phải do chính Khang Tự Thành mở miệng.
Cùng lắm thì để tên Khang Tự Thành da dày thịt chắc kia chịu vài roi của thủ trưởng Khang. Dù sao cũng có Chu Linh Linh che chở, đánh kiểu gì cũng chẳng chết được.
Quyết định xong, Chử Khiết tay chân thoăn thoắt, vừa nhét từng bộ quần áo vào chiếc túi hành lý bằng vải bạt xanh quân đội, vừa giả vờ đau lòng khôn xiết trả lời bà nội.
“Bà nội, cháu không nghĩ quẩn đâu. Hơn nữa cháu với anh A Thành cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh ấy là người thế nào bà còn không rõ sao?
Cháu thấy dì Chu nói rất đúng. Cháu với anh A Thành không thể cứ mãi mỗi người một nơi thế này được. Anh ấy đã có nhiệm vụ không thể về, vậy thì cháu sẽ theo quân đến đó. Đến nơi rồi, bọn cháu sẽ vun đắp tình cảm cho thật tốt, đợi anh ấy nộp báo cáo kết hôn xong thì bọn cháu sẽ cùng trở về!”
Chử Khiết thầm nghĩ: Báo cáo kết hôn này không phải báo cáo kết hôn kia đâu nhé!
Quế Tố Anh vừa nghe vậy, trái tim treo tận cổ cuối cùng cũng hạ xuống. Ban nãy trong phòng lộn xộn, quần áo vứt khắp nơi, bà còn tưởng cháu gái nhà mình nghe tin thằng nhóc nhà họ Khang bên cạnh có người khác nên đang giận dỗi, cáu kỉnh.
Bà cụ không chịu nổi nhất là bảo bối nhà mình phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.
Chẳng bao lâu sau, tin Chử Khiết muốn lên Đông Bắc theo quân đã truyền khắp khu tập thể.
Hàng xóm láng giềng, dù trước mặt hay sau lưng, ai nấy đều hết lời khen ngợi Chử Khiết.
“Nhìn con gái nhà họ Chử người ta mà xem, không hổ là con cháu liệt sĩ, biết nghĩ cho đại cục. Đàn ông muốn gây dựng sự nghiệp thì phụ nữ phải làm hậu phương vững chắc chứ!”
“Công việc múa may của cô ấy cũng chỉ dựa vào tuổi trẻ được vài năm, sớm muộn gì chẳng phải về nhà chăm chồng dạy con. Chi bằng nhân lúc này chịu hy sinh một chút, giữ chặt trái tim người đàn ông mới là thượng sách!”
...
Chu Linh Linh nghe tin, lập tức chuẩn bị cả đống đồ ăn ngon, túi lớn túi nhỏ. Một phần để Chử Khiết ăn dọc đường, phần còn lại nhờ cô mang cho đứa con trai đã lâu không gặp.
Ngoài ra, bà còn vô cùng hào phóng gom hơn một trăm tờ phiếu có thể sử dụng trên toàn quốc, cộng thêm hai nghìn đồng.
“Ha ha! Chử Chử à! Đây là lần đầu cháu đi xa phải không?
Ra ngoài rồi đừng để bản thân chịu thiệt nhé.
Dì nghe người ta nói bên đó lạnh lắm, mới qua Trung thu mà đã phải mặc áo bông mỏng rồi! Từ nhỏ sức khỏe cháu đã yếu, người lại gầy, không chịu được rét, nhất định phải mặc nhiều quần áo vào.
Vé tàu đặt xong chưa? Đồng chí đi cùng có đủ không? Đến nơi nhớ thường xuyên gọi điện cho dì, thiếu thứ gì cứ việc nói nhé!
Ha ha ha!”
Tiễn Chu Linh Linh đi chưa được bao lâu, chỉ đạo viên Phương của đoàn văn công đã hấp tấp chạy tới.
Bà là người đã hướng dẫn Chử Khiết ngay từ khi cô mới vào đoàn.
Thật ra có một chuyện Chử Khiết vẫn giấu gia đình và cả đoàn.
Ba tháng trước, trong một lần tập luyện, cổ chân cô bị thương nhẹ. Ban đầu cô không để ý, nhưng về sau mới phát hiện mình không thể thực hiện được một số động tác xoay vặn có độ khó cao nữa.
Cô lén đi khám bác sĩ, nhưng hiệu quả rất ít.
“Tôi đã hỏi thăm rồi. Vị bác sĩ từ nước ngoài trở về mà lần trước tôi nói với cô hiện đang ở bệnh viện quân khu Đông Bắc. Lần này qua đó, cô nhất định phải tìm ông ấy khám kỹ cổ chân.
Đồng chí Chử Khiết, đừng từ bỏ sự nghiệp múa. Cô là diễn viên có thiên phú nhất mà tôi từng gặp, cô sinh ra là để dành cho sân khấu!
Hứa với cô giáo, chuyện tình cảm trai gái có muộn thêm vài năm cũng chẳng sao, hãy múa thêm vài năm nữa!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

