Về sau, Chử Khiết cuối cùng cũng thoát khỏi bóng ma ấy.
Cách cô dùng chính là trực tiếp đối đầu với Viên Hòa Tụng.
Cô liên hợp với đám trẻ cùng lứa trong khu tập thể, công khai cô lập Viên Hòa Tụng, còn lén đặt cho anh biệt danh “tảng băng lớn”.
“Suốt ngày lạnh như băng, gặp ai cũng căng cái mặt trắng trẻo ra, làm cho ai xem chứ!
Ỷ vào chức vụ của bố mình cao thì coi thường ai hả!”
Chử Khiết hơn mười tuổi xinh đẹp như búp bê Tây, mặc váy hoa, trong tay cầm bánh trứng, mỗi người bạn lại được chia một miếng, thu phục lòng người đến mức thành thạo vô cùng.
Ra khỏi sân ga, một trận gió lạnh kéo Chử Khiết ra khỏi dòng hồi tưởng. Cô rét đến run lên, theo bản năng kéo chặt áo khoác len trên người.
“Sao lạnh thế này!”
Gió lạnh như mọc thêm đầu mũi tên, cứ thế chui thẳng vào tận kẽ xương.
Khương San San đã quen từ lâu. Mùa đông năm ngoái khi mới tới đây, cô ấy suýt bị đông thành tượng băng, chút lạnh này đã thấm vào đâu.
Cô ấy phất tay:
“Quen dần là được! À đúng rồi, quên hỏi cậu, lần này cậu định ở đây mấy ngày?”
Chử Khiết là trụ cột của đoàn ca múa quân khu thủ đô, đương nhiên không thể thật sự đóng quân lâu dài ở tận vùng Đông Bắc mà không về.
Về vấn đề này, Chử Khiết cũng không có câu trả lời chính xác.
Có lẽ không lâu, cũng có lẽ không ngắn.
Thời gian hoàn toàn phụ thuộc vào mức độ phối hợp của Khang Tự Thành, còn cả tình hình hồi phục của cổ chân cô nữa.
Những chuyện này hiện giờ chưa tiện nói, tránh để cái miệng rộng Khương San San làm lộ thiên cơ.
Mấy người đi thêm một lúc thì tới bên chiếc xe Jeep Khương San San mượn được.
Hai đồng chí trẻ lần lượt tháo từng túi hành lý trên người xuống.
Chẳng mấy chốc, hành lý đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Khương San San trợn tròn mắt:
“Không phải chứ, cậu dọn cả nhà tới đây à?”
Đồng thời, cô ấy vô cùng đồng cảm với hai đồng chí trẻ gầy gò trước mặt, càng cảm thấy cô bạn thân nhà mình chẳng tử tế chút nào.
Bản thân hai tay trống không, lại bóc lột sức lao động miễn phí của các đồng chí trẻ, thật đáng xấu hổ!
Nhận được ánh mắt ghét bỏ của Khương San San, Chử Khiết không cho cô ấy cơ hội mở miệng phê phán, chỉ vào hai túi hành lý trong số đó.
“Hai túi này là của tớ, hai túi này mang cho Khang Tự Thành, hai túi này của Đỗ Phi, còn hai túi kia là của Cao Vũ Hàng...”
Khương San San chịu thua, rồi lại trợn mắt:
“Thế sao không có phần của tớ?!”
Chử Khiết khoanh hai tay trước ngực, vui sướng khi người gặp họa, chờ xem trò vui.
“Xin lỗi nhé, tớ đâu biết cậu đang ở Đông Bắc.”
Nhưng vừa nghĩ lại, cô chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Chử Khiết lập tức hỏi:
“Không đúng! Cả khu tập thể đều biết tớ sắp tới đây, sao chú Khương với dì Tiêu chẳng có phản ứng gì thế?”
Nếu không phải cụ Quế nhà cô ngăn lại, bà nội Đỗ Phi có khi còn đóng gói cả nhà gửi sang đây luôn ấy chứ, huống chi nhà họ Khương chỉ có một mụn con là San San.
Ánh mắt Khương San San lập lòe, quay đầu nhìn trời.
Có chuyện!
Cô ấy không nói, Chử Khiết cũng chẳng vội hỏi.
Sớm muộn gì cô cũng biết.
Chỉ là hiện giờ họ đang gặp phải một rắc rối lớn.
Một chiếc xe không đủ chỗ.
Mấy túi hành lý lớn nhét vào xong, trong xe miễn cưỡng chỉ còn đủ chỗ cho hai người.
Đâu thể để hai đồng chí trẻ vất vả mang hành lý giúp họ, cuối cùng còn bắt người ta đi bộ về quân khu được.
Một đồng chí trẻ gãi đầu:
“Không sao đâu. Đồng chí Chử với đồng chí Khương là nữ, hai chúng tôi là đàn ông con trai, đi bộ về là được!”
“Hai người cứ tới đó báo cáo trước đi, tôi sẽ gọi điện bảo Khang Tự Thành đích thân tới đón một chuyến.”
Nhìn theo chiếc xe Jeep dần chìm vào màn đêm rồi mất hút, Chử Khiết đang định hỏi Khương San San xem chỗ nào có thể gọi điện thoại.
Bíp bíp!
Một chiếc xe Jeep mới tinh sượt qua hai người rồi dừng lại.
Cả hai giật nảy mình.
Ai thế?
Có xe thì ghê gớm lắm à!
Ý thức đâu hết rồi!
Chử Khiết đang định bước lên nổi giận, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của người đàn ông trong xe qua ô cửa kính đang hạ xuống.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

