Chân Đường chú ý đến sự thay đổi của cô, cố ý sấn tới nói: “Chị ơi, chị xinh thật đấy, tóc chị trông cũng đẹp nữa. Nếu cắt đi, nhất định sẽ bán được không ít tiền đâu.” Nói rồi, Chân Đường định đưa tay ra sờ, nhưng bị Chân Châu nhanh nhẹn né tránh.
Chân Châu cười khẩy một tiếng, liếc nhìn tóc của cô ta: “Tóc em còn dài hơn tóc chị cơ mà, nếu đem bán thì chắc chắn đổi được nhiều tiền hơn đấy, dì ơi, dì nói xem có đúng không?”
Khóe miệng Chân Đường giật giật, không ngờ kế hoạch chẳng thành mà cô chị này dường như còn biến thành một người hoàn toàn khác. Cô ta cấu mạnh vào lòng bàn tay, quay người bỏ đi.
Sau khi chải đầu gọn gàng, Chân Châu đi tới góc sân, đeo chiếc gùi nhỏ lên lưng chuẩn bị đi làm. Trần Hồng thấy vậy thì gắt lên: “Mày định đi đâu! Không nấu cơm à?”
Chân Châu ngoái đầu lại: “Không phải lúc nãy dì bảo đi làm sắp muộn rồi sao? Con không đi làm thì lấy đâu ra điểm công?”
“Nhưng mày cũng phải nấu cơm đã chứ!”
“Ây dà, dạo này thôn mình có thông báo rồi, nếu đi làm muộn thì e là suất tiên tiến sẽ bị tước mất đấy...”
Chân Châu cố tình cao giọng. Những người đi làm qua lại trên đường nghe thấy đều ngoái đầu nhìn Trần Hồng. Trần Hồng tức xì khói, “rầm” một tiếng đóng sập cửa viện lại, Chân Châu suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Vườn trái cây nằm ở phía đông của thôn Đào Am. Lúc này đã là chín giờ sáng, mặt trời lên cao. Trên đường đi, Chân Châu bị ánh nắng chói chang chiếu đến chói mắt, đành phải bẻ một lá chuối ven đường để che nắng.
Chỉ là hành động này lọt vào mắt một số người thì lại thành ra cô đang che đậy vết thương trên mặt do bị Trần Hồng đánh hôm qua nên không dám ngẩng mặt nhìn ai, vì thế họ càng thêm thương cảm cho cô gái nhỏ.
“Cháu cảm ơn thím ạ!”
Tâm trạng Chân Châu trên đường đi vô cùng phơi phới, bước chân nhẹ tênh nhanh chóng đến được vườn trái cây. Nhưng vừa tới nơi, cô lập tức đứng hình.
Ngoài tấm biển lớn ghi ba chữ “Vườn trái cây” tổ chảng ở cửa ra, chỗ này có khác gì một quả đồi nhỏ trơ trọi khô cằn đâu???
Mấy cây ăn quả lác đác bên trong thực chất chỉ là mấy cây con bé xíu! Chân Châu muốn khóc quá đi mất, cô tự đào hố chôn mình rồi sao?
Đúng vậy, cốt truyện nguyên tác cũng phải đến giai đoạn sau thì vườn cây ăn quả này mới rậm rạp xum xuê. Còn mùa xuân năm 79 này, ai mà dám vung tay làm ăn lớn cơ chứ, tất cả vẫn chỉ đang trong trạng thái thăm dò quan sát. Tình cảnh hiện tại cũng là điều dễ hiểu. Quả thực là cô tự rước họa vào thân rồi...
Nhưng giờ có hối hận cũng chẳng kịp. Chân Châu hạ lá chuối xuống, cõng theo chiếc gùi tre nhỏ lững thững bước vào. Vừa đi được một đoạn ngắn, cô đã bắt gặp bóng dáng Lưu Bảo Toàn.
“Cháu chào Bí thư ạ!” Chân Châu nhiệt tình và lễ phép cất tiếng chào hỏi.
Lưu Bảo Toàn thấy Chân Châu thì sững lại khoảng ba giây, sau đó mới sực tỉnh: “Ồ, Đại Nha đấy à, lại đây.”
Chân Châu chân sáo chạy tới. Lưu Bảo Toàn thấy cô gái này đã thay đổi hẳn phong cách ăn mặc ngày thường, dường như vết thương trên mặt cũng đã lành lặn, bèn hắng giọng quay mặt đi: “Từ hôm nay trở đi, cháu sẽ làm việc ở vườn trái cây này. Nhưng cháu yên tâm, hiện tại cũng chưa có việc gì nặng nhọc cả. Cây giống cần trồng thì cũng đã trồng xong hết từ tháng trước rồi, chú sẽ đưa cháu đi làm quen với môi trường trước.”
“Vâng ạ!”
“Khu vực này là rừng đào, dạo gần đây đào rừng trên núi đã chín rồi, cây đào nhà mình thì vẫn còn nhỏ, năm nay chưa bói quả được đâu. Phía bên kia là rừng sơn trà, đều là những cây giống được tuyển chọn kỹ lưỡng, tới khoảng tháng bảy tháng tám biết đâu lại cho lứa quả đầu mùa.”
Lưu Bảo Toàn nói thao thao bất tuyệt, Chân Châu vừa nghe vừa ghi nhớ. Về việc làm giàu cô luôn cực kỳ lưu tâm, không hề qua loa lấy lệ.
Khóe mắt Lưu Bảo Toàn bắt gặp dáng vẻ chăm chú của cô thì cũng vô cùng hài lòng: “Công việc hiện tại của cháu cũng đơn giản thôi, chủ yếu là tưới nước, bón phân, làm cỏ cho cây. Tuy nhiên, đợi đến khi trái cây chín, có lẽ sẽ phải trực đêm canh chừng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


