Giang Diễn xoa đầu bảo cô bé tự đi lấy. Nhìn theo bóng lưng em gái nhỏ, anh lại rơi vào trầm tư. Chẳng hiểu sao lại nhớ đến đôi mắt mình bắt gặp hôm nay. Anh bật ra tiếng tự giễu cợt đầy châm biếm, cưới cô gái nhà họ Chân ư? Người ta tuyệt đối không đời nào chịu đâu.
****
Bình minh ở thôn Đào Am lúc chưa đến bảy giờ sáng đã rộn rã tiếng gà gáy chó sủa. Chân Châu thì đánh một giấc say sưa đến tận lúc trời sáng bảnh mắt. Trần Hồng ngoài sân quăng ném đồ đạc loảng xoảng rung trời, miệng thi thoảng lại văng ra những lời chửi rủa ầm ĩ.
“Đúng là lười như lợn! Sáng bảnh mắt ra rồi mà không biết đường dậy! Chỉ biết ngủ!”
Từ ngày Chân Châu không thèm động tay động chân làm việc, xoong nồi bát đĩa ngoài sân đã chất cao như núi, chuồng gà ổ chó cũng chẳng ai thèm dọn dẹp, củi đun nấu bữa sáng cũng chất thành đống ở góc bếp không ai bửa. Trần Hồng càng nhìn càng tức, gào lên với Chân Đường: “Đi gọi chị con dậy!”
Chân Đường lặng lẽ bỏ chậu xuống, đi tới đẩy cửa phòng Chân Châu.
Đẩy một cái không ra, lại đẩy thêm cái nữa.
Chân Đường: “...”
“Mẹ, chị khóa cửa rồi.”
“...Con ranh này! Đúng là giỏi giang rồi cơ đấy!”
Trần Hồng vẩy vẩy nước trên tay, bình bịch chạy tới, chẳng nói chẳng rằng bắt đầu đập cửa rầm rầm: “Chân Châu! Chân Châu mày dậy ngay cho tao! Còn định đi làm nữa hay thôi!”
Chân Châu mơ màng mở mắt ra thì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài. Cô lề mề mặc quần áo, đúng lúc Trần Hồng đang ra sức đập cửa thì kéo mạnh cửa ra, báo hại bà ta suýt nữa thì vồ ếch: “Ồn ào cái gì thế.”
Trần Hồng lảo đảo mấy bước mới khó khăn vịn vững được vào mép bàn, vừa định mở miệng mắng thì bỗng hếch mũi hít hít. Bà ta hình như... thực sự ngửi thấy mùi thịt thơm phức thoang thoảng trong phòng Chân Châu, giống hệt cái mùi đêm qua.
“Con ranh chết tiệt này! Mày lén lút giấu người nhà ăn thịt hả?”
Không chỉ Trần Hồng mà cả Chân Đường cũng ngửi thấy. Cô ta đang đói meo, dùng ánh mắt khó tin nhìn Chân Châu. Lại còn chưa hết, cô ta dường như còn có một loại ảo giác, rõ ràng mới qua có một ngày... sao Chân Châu lại, hình như, trông xinh đẹp hơn trước thế này?
Tuy trên người vẫn khoác bộ quần áo cũ kỹ rách rưới, nhưng vết đỏ hằn trên mặt hôm qua đã tan biến, làn da có vẻ cũng mịn màng hơn...
Chân Đường nắm chặt tay đến mức móng tay suýt đâm rách cả lòng bàn tay. Tại sao, tại sao bộ quần áo vải thô xấu xí kia cũng không thể che lấp được nét thanh tú của chị ta, tại sao...
Chân Châu nghe Trần Hồng hạch sách thì chỉ ngáp một cái, hờ hững đáp: “Không biết dì đang nói gì. Cái nhà này đến cả một vụn thịt cũng chẳng lấy ra nổi, ăn thịt gì chứ, dì đang nằm mơ giữa ban ngày à?”
Trần Hồng bị cô nói cho nghẹn họng. Quả thật, cái nhà này đã năm ngày không thấy viên thịt nào rồi, bếp lò cũng sạch bách trống trơn. Mùi thơm ngào ngạt thế này không thể nào phát ra từ nhà mình được, có lẽ là nhà hàng xóm...
Vừa nghĩ đến cảnh nhà mình chẳng có nổi chút mùi tanh của thịt, trong khi hàng xóm thì ngày nào cũng được ăn thịt, Trần Hồng lại không nhịn được mà bắt đầu ca cẩm oán trách Chân Thắng Lợi kém cỏi vô dụng.
Chân Châu mặc kệ bà ta muốn nghĩ gì thì nghĩ. Cô nghênh ngang đi ra ngoài sân, cẩn thận đánh răng rửa mặt.
Trần Hồng đi theo ra ngoài, nhìn cái điệu bộ đủng đỉnh của cô thì lại lộn ruột: “Đi bổ củi đi! Rồi nấu cơm! Mày còn ở cái nhà này thì đừng hòng có chuyện không động tay động chân làm chút việc gì nhé!”
Chân Châu giả điếc làm ngơ. Cô chỉ chăm chút tết một bím tóc đuôi tôm, để lộ vầng trán trơn bóng. Trước đây, nguyên chủ quanh năm suốt tháng chỉ trung thành với kiểu tết hai bím tóc hai bên, lại còn để một lớp mái dày cộp, trông vô cùng quê mùa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)