Vội vàng chạy vào phòng bếp nói: "Dì Tống, sau này chúng cháu cũng sẽ rửa tay."
Tống Chi Chi nhìn bọn họ một cái, không nói gì, khẽ gật đầu, lau tay kéo Tiểu Bối đi ra ngoài.
Thấy cô không có ý dạy bọn họ rửa tay, trong lòng hai đứa nhỏ có hơi chua xót.
Còn muốn khóc.
Giờ phút này xúc động muốn mẹ, đạt tới đỉnh cao.
Ăn cơm xong, theo thường lệ uống thuốc.
Tống Chi Chi lại bắt đầu tập yoga trong phòng.
Cảm giác cả người kéo căng, không thể không nói, rất thoải mái.
Cảm giác đau nhức giảm bớt như dựng sào thấy bóng.
Tiểu Bối ngồi trên giường, tò mò nhìn động tác kỳ lạ của mẹ.
Lúc thì ngồi xổm, lúc thì vểnh một chân, lúc lại nằm sấp......
Thật quá kỳ lạ.
Tống Chi Chi luyện xong, đầu đầy mồ hôi.
Cô làm cơm xong thì có giữ lửa lại đun nước nóng, không nói mỗi ngày đều có thể tắm rửa nhưng lau chút vẫn có thể.
Luyện yoga xong nằm xuống miễn bàn thoải mái bao nhiêu, Tống Chi Chi mơ mơ màng màng liền ôm con trai ngủ.
Nửa đêm, mưa to tầm tã rơi xuống.
Gió lạnh từ trong cửa sổ thổi vào, Tống Chi Chi giật mình, vội kéo chăn đắp lại.
Mới vừa ngủ không bao lâu, Tống Chi Chi lại cảm giác phía sau lạnh lẽo. Tiếp theo, vòng eo bị một đôi bàn tay to lớn mạnh mẽ ôm lấy.
Trong mộng, hai rắn lớn quấn lấy cô, tùy ý cô giãy dụa thế nào cũng không thể động đậy.
Tống Chi Chi cố sức giãy dụa, vừa cào vừa cắn.
"A......" Trong đêm tối, tiếng đàn ông hơi đau đớn vang lên.
Bùi Luật Hành mở hai mắt ra, nhìn người phụ nữ trong ngực cắn một miếng trước ngực mình.
Đây là hận anh bao nhiêu, ngủ cũng không thành thật.
Đưa tay đè lại bàn tay vẫn đang gắt gao bóp chặt trên cánh tay mình.
Dừng lại chút, ma sát hai lần.
Không phải sự mềm mại của cô gái mới lớn, mà giữa các ngón tay rất thô ráp.
Anh cũng đã từng nắm hai tay này, lại không như thế.
Mặt mày Bùi Luật Hành tối sầm lại.
Tống Chi Chi bị trói buộc rất thống khổ, cả người nóng bỏng. Trong lúc mơ mơ màng màng, một bàn tay to dịu dàng sờ sờ trán của cô nhưng mà cô vẫn cảm thấy nóng, không ngừng đá chăn.
Buổi tối ra mồ hôi khắp người, kết quả nửa đêm còn mưa, khí lạnh thổi vào, cô bắt đầu sốt, cả người nóng không chịu được.
Ngày hôm sau, Tống Chi Chi ngủ một giấc thẳng đến tự nhiên tỉnh, mở mắt nhìn thấy con trai đã sắp rơi xuống giường, dọa cô nhảy dựng.
Trên người có hơi dính dính, cô nhớ rõ tối hôm qua mình hình như có hơi phát sốt, vẫn không quá thoải mái.
Nhưng lúc này lại cảm giác tinh thần sảng khoái, tuyệt đối không có suy yếu vô lực sau khi bị bệnh.
Quả nhiên uống thuốc vận động vẫn rất hữu dụng.
Bên ngoài trời đã sáng, Tống Chi Chi rất hài lòng với hình thức sinh hoạt này.
Không cần dậy sớm hơn gà quả thật quá tốt đẹp.
Tuy rằng như thế nhưng lúc này cũng chỉ mới bảy giờ sáng.
Cô duỗi lưng một cái đứng lên từ trên giường.
Hôm nay phải đưa con trai đi lớp mẫu giáp trong đại viện, cô thay váy liền áo mới mua, tóc buộc lên, còn cố ý chọn trang sức ngân nhĩ lúc kết hôn mua đeo lên, cả người đều có vẻ cực kì dịu dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
