"Cầm lấy."
Giọng nói của cô nghiêm khắc hơn hai phần.
Bùi Minh Học mím môi, đưa tay đón lấy.
Tống Chi Chi vào phòng.
Bùi Minh Học còn chưa lấy lại tinh thần, chợt nghe thấy có người nói: "Ai nói ngược đãi hai anh em bọn họ, đây không phải đối với bọn họ rất tốt sao?"
"Đúng vậy, cũng nỡ cho, đổi lại là tôi. Tôi sẽ không cho họ ăn kẹo, con trai tôi tôi cũng không nỡ mua."
"Còn không phải à......"
Trong ánh mắt Bùi Minh Học hiện lên vẻ phức tạp.
Bùi Kiều Kiều đoạt lấy kẹo trong tay cậu ta, lập tức bóc một viên bỏ vào miệng, mùi sữa tươi tinh khiết tràn vào miệng, cô nhóc hạnh phúc nheo mắt lại: "Ăn ngon thật, anh, kẹo này ăn ngon thật, em chưa từng ăn kẹo ngon như vậy."
Tống Chi Chi đi vào phòng, Tiểu Bối ủ rũ nằm bên giường.
"Tiểu Bối, con giận à? Chỗ con không phải còn kẹo sao?"
Tiểu Bối nhanh chóng ngẩng đầu nhìn cô, nhỏ giọng nói: "Lừa gạt, lừa người, chỉ có chút thôi, đều là đồ còn lại."
Tống Chi Chi lập tức cười nói: "Trong nhà còn có rất nhiều đó."
"Hơn nữa trong kẹo sữa mẹ mua cho Tiểu Bối có đậu phộng, người khác không có. Tiểu Bối không thích ăn đậu phộng à?"
Tiểu Bối lập tức lắc đầu, kẹo sữa đậu phộng thơm lắm, ngon hơn tất cả loại kẹo cậu từng ăn.
Tống Chi Chi còn nói thêm: "Nếu sau này Tiểu Bối ngoan ngoãn nghe lời mẹ, mỗi ngày đều cho con ăn một viên kẹo sữa đậu phộng nhé?"
Cô vừa nói, ánh mắt Tiểu Bối nhất thời sáng lên, không tức giận nữa.
Trong lòng còn rất vui vẻ, vui vẻ nói không nên lời.
Kẹo sữa của cậu cũng không giống với người khác.
Tống Chi Chi thấy cậu không tức giận, giúp cậu thay quần áo, lấy ra giặt.
Trong lòng cũng rất nặng nề.
Kiếp trước Tiểu Bối thường xuyên về nhà mà bẩn thỉu, lúc ấy cô hoàn toàn không nghĩ nhiều xem chuyện gì đã xảy ra.
Lại bỏ qua bởi vì Tiểu Bối không giống với những đứa trẻ bình thường, cho dù là bị bắt nạt cũng sẽ không tìm mẹ, cũng sẽ tự mình thừa nhận.
Người làm mẹ như cô thật sự là quá thất bại.
Giặt quần áo cho Tiểu Bối, Tống Chi Chi thấy cậu còn chưa rửa tay đã lên bàn, nói: "Tiểu Bối, đi rửa tay trước rồi ăn cơm."
Hôm nay Tiểu Bối so với thường ngày còn nghe lời hơn chút, cậu trượt xuống ghế đi phòng bếp vặn mở vòi nước rửa tay.
Còn chưa chà xát hai cái đã vung tay không thể chờ đợi được muốn ăn cơm.
Bị Tống Chi Chi đi tới giữ chặt, cô xoa bọt bàn tay nho nhỏ, cẩn thận chà xát trên tay cậu.
Móng tay Tiểu Bối dính đầy bùn, phải mất nửa ngày mới rửa sạch.
Vốn còn lo lắng cậu sẽ không kiên nhẫn nhưng không nghĩ tới đứa nhỏ bị cô ôm lấy kia thế mà an tĩnh lại, lẳng lặng nhìn bàn tay to của cô bao lấy bàn tay nhỏ bé của mình tẩy rửa.
Tống Chi Chi nhân cơ hội dạy cậu ngày sau phải rửa như vậy mới có thể rửa sạch sẽ.
Nhất là sờ soạng sâu hoặc bùn, nếu không ăn vào trong bụng sẽ mọc sâu.
Tiểu Bối nghe vậy, lập tức duỗi thẳng bàn tay nhỏ bé.
Cậu không muốn sâu trong bụng.
Anh em Bùi Minh Học vốn ngồi ở bên ngoài chờ ăn cơm nghe thấy Tống Chi Chi dịu dàng nhỏ nhẹ dạy Tiểu Bối rửa tay, lại nghe nói không rửa tay mà ăn cơm, trong bụng có sâu, lập tức sợ tới mức mặt trắng bệch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
