Việc đầu tiên Phương Hiểu Lạc làm khi mở mắt là kiểm tra linh tuyền trong không gian. Đúng như cô dự đoán, nước lại nhiều thêm.
Khác với mọi khi, lần này nước linh tuyền nhiều thêm hẳn một cốc đầy.
Chiếc cốc cô dùng để hứng nước linh tuyền có dung tích hai trăm năm mươi mi-li-lít, giờ đã đầy ăm ắp.
Sợ lãng phí nước linh tuyền, Phương Hiểu Lạc vội vàng đổi sang chiếc hũ gốm để bên cạnh.
Đột nhiên có thêm nhiều nước linh tuyền như vậy, Phương Hiểu Lạc chỉ có thể nghĩ đến hai nguyên nhân: một là do cô kết hôn với Thẩm Tranh, hai là do cô khiến Từ Nhã Thu phải tốn tiền.
Nghĩ không ra thì cô cũng chẳng buồn nghĩ nữa, dù sao đợi sau khi dọn về sống chung với Thẩm Tranh, cô sẽ biết lượng nước linh tuyền tăng lên là nhờ ai.
Phương Hiểu Lạc trở dậy làm bữa sáng, người nhà đều đã dậy từ sớm tinh mơ ra đồng làm việc cả rồi.
Cô vừa nấu xong bữa sáng thì mọi người cũng từ ngoài đồng trở về.
Ăn cơm xong xuôi, ai nấy lại tiếp tục công việc của mình, người đi làm, người đi học.
Ở đầu thôn Hồng Hạc, một chiếc xe con từ xa chạy tới.
Người trong thôn đều nhận ra chiếc xe này, dạo trước chính nó đã đến đón Từ Nhã Thu về Giang Thành.
Vương Hồng Phương cứ tưởng Từ Nhã Thu cũng về theo, thấy xe dừng lại liền tiến lên chào hỏi.
Triệu Lệ Hồng nhận ra cô gái này. Lần trước lúc bà ta đến đón Từ Nhã Thu đi, cô ta và Từ Nhã Thu cứ bịn rịn lưu luyến mãi không rời.
“Cô ơi, Nhã Thu có về cùng mọi người không ạ?”
Triệu Lệ Hồng đáp: “Không có, con bé bị con ranh Phương Hiểu Lạc chọc tức đến phát bệnh rồi.”
Vương Hồng Phương nghe vậy cũng hùa theo nói xấu Phương Hiểu Lạc: “Hiểu Lạc quả thật rất quá đáng. Cô không biết đâu, cô ta từ thành phố về cứ ra vẻ tác oai tác quái, quậy cho nhà họ Phương gà bay chó sủa.”
“Không chỉ vậy, cô ta còn chẳng biết vun vén gia đình. Từ lúc cô ta về, nhà họ Phương hôm nay ăn sườn kho, ngày mai lại thịt kho tàu. Cô nói xem, con gái nhà ai mà ăn uống kiểu đó, chẳng mấy chốc mà ăn sập cả nhà người ta sao?”
“Đó là chưa kể, vào cái ngày cô ta đính hôn, giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trước mặt Đoàn trưởng Thẩm mà cô ta còn dám quyến rũ vị hôn phu của Nhã Thu, thật sự là không biết xấu hổ mà.”
Vương Hồng Phương có quan hệ tốt với Từ Nhã Thu nên đương nhiên chướng mắt khi thấy Phương Hiểu Lạc sống tốt.
Trong lòng cô ta vẫn luôn thích Phương Cường, vốn cứ ngỡ mình sẽ được làm chị dâu của Từ Nhã Thu, ai ngờ lại đổi thành Phương Hiểu Lạc.
Với cái thói tiêu xài hoang phí của Phương Hiểu Lạc, vớ phải cô em chồng như vậy thì cuộc sống sau này của cô ta và Phương Cường làm sao mà khá lên nổi?
Quả nhiên, Triệu Lệ Hồng nghe xong sắc mặt càng thêm khó coi: “Hồng Phương à, cảm ơn cháu đã nói cho cô biết những chuyện này. Sau này rảnh rỗi cứ lên thành phố chơi nhé, Nhã Thu cũng hay nhắc tới cháu lắm đấy.”
Nhìn chiếc xe của nhà Triệu Lệ Hồng chạy thẳng vào trong thôn, Vương Hồng Phương vô cùng đắc ý.
Lúc này, Phương Hiểu Lạc đang nhào bột. Cô định nhân lúc chưa đi lấy chồng, dùng nước linh tuyền hấp thêm nhiều bánh bao một chút để lại cho nhà.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô. Phương Hiểu Lạc nhìn ra ngoài qua cánh cửa đang mở, thầm nghĩ đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi, sao Từ Chí Cương và Triệu Lệ Hồng lại tới đây?
Trương Tân Diễm đang ngồi vá quần áo trong nhà, vốn định vá xong mới ra đồng, giờ nghe tiếng động cũng buông kim chỉ đi ra ngoài.
Triệu Lệ Hồng bước qua cổng lớn, nhìn bầy gà vịt ngỗng chạy rông trong sân cùng bầy lợn trong chuồng bên cạnh liền nhíu chặt mày, làm như thể nơi này đang bôi nhọ thân phận cao quý của bà ta vậy.
Hai vợ chồng bịt mũi, vênh váo bước vào nhà. Vừa liếc mắt, họ đã trông thấy Phương Hiểu Lạc đang đeo tạp dề, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp.
Mới vài ngày không gặp mà Phương Hiểu Lạc trông càng thêm trổ mã. Dù đứng trong căn nhà lụp xụp tối tăm này, cô vẫn rực rỡ như một tia sáng.
Triệu Lệ Hồng hừ lạnh một tiếng: “Hiểu Lạc, con ranh này càng ngày càng vô phép vô thiên. Thấy tôi và bố cô đến, sao không biết đường ra đón?”
Phương Hiểu Lạc phủi sạch bột dính trên tay, nghe giọng điệu bất lịch sự của Triệu Lệ Hồng liền chỉ sang Phương Thế Quân đang đứng cạnh: “Đây mới là bố tôi. Vị phu nhân này, phiền bà đừng có đi nhận vơ họ hàng lung tung.”
“Phương Hiểu Lạc!” Từ Chí Cương tức giận quát lớn.
Phương Thế Quân nghe vậy thì không vui: “Các người là người thành phố cao quý, nhưng có cao quý đến mấy cũng không được chạy đến nhà tôi quát tháo con gái tôi. Có rắm thì mau thả! Không có thì cút ngay!”
Trương Tân Diễm nghe vậy thì tức đến đỏ hoe cả mắt: “Triệu Lệ Hồng, bà ngậm máu phun người, bà cút ngay ra khỏi đây cho tôi!”
Phương Hiểu Lạc vuốt nhẹ lưng Trương Tân Diễm, trao cho bà một ánh mắt trấn an.
Cô nhướng mày nhìn Triệu Lệ Hồng: “Từ Nhã Thu nói thế à?”
Triệu Lệ Hồng vội ngậm chặt miệng. Bà ta chợt nhận ra mình lỡ lời, sao lúc nóng giận lại đem bán đứng con gái ruột thế này.
Bà ta cứng cổ cãi cùn: “Cô quản ai nói làm gì, tóm lại là cô đã làm ra mấy cái chuyện không biết xấu hổ đó!”
Phương Thế Quân gầm lên: “Các người mới không biết xấu hổ!” Nói đoạn, ông lảo đảo bước tới, xách chiếc xẻng sắt để bên cạnh lên, định đuổi đánh hai kẻ kia ra ngoài.
Phương Hiểu Lạc thật sự sợ hai kẻ này chọc tức Phương Thế Quân đến mức xảy ra mệnh hệ gì.
Mấy ngày nay, cô đã tìm đủ mọi cách để lén cho Phương Thế Quân uống nước linh tuyền. Chưa nói đến chuyện gì khác, chỉ riêng việc hai hôm nay ông nói chuyện lưu loát hơn hẳn trước kia đã chứng tỏ nước linh tuyền đang phát huy tác dụng.
Phương Hiểu Lạc vội bước lên trước một bước, lăm lăm thanh củi trong tay. Triệu Lệ Hồng chưa từng thấy Phương Hiểu Lạc có dáng vẻ hung hăng thế này bao giờ.
Phương Hiểu Lạc cứ tiến lên một bước, bà ta lại sợ hãi lùi về sau một bước.
“Cô... cô định làm gì?”
Từ Chí Cương thấy vậy lập tức vươn tay định kéo cánh tay Phương Hiểu Lạc, nhưng bị cô dứt khoát né tránh: “Đừng có chạm vào tôi. Tôi và Thẩm Tranh đã đăng ký kết hôn rồi, hiện tại tôi là quân tẩu. Cố ý gây thương tích cho quân tẩu, xưởng mộc nhà các người đừng hòng mở cửa tiếp được nữa, cứ chờ hầu tòa đi!”
Từ Chí Cương vốn còn định xông lên túm lấy Phương Hiểu Lạc, nhưng vừa nghe xong câu này, bàn tay gã cứng đờ giữa không trung.
Triệu Lệ Hồng lùi mãi đến tận ngưỡng cửa, do không để ý nên vấp ngã cái “oạch” xuống đất. Cú ngã đập mạnh xương cụt xuống nền nhà đau điếng, khiến bà ta gần như không nhúc nhích nổi.
Bà ta đau đến mức nhe răng trợn mắt, miệng vẫn không ngừng chửi rủa: “Phương Hiểu Lạc, cho dù cô có là quân tẩu thì cũng không được phép đánh người!”
Phương Hiểu Lạc bật cười, xoay nhẹ thanh củi trong tay rồi ngồi xổm xuống, thản nhiên khều khều đống lửa trong bếp lò: “Vị phu nhân này, bà buồn cười thật đấy. Bà tưởng ai cũng rảnh rỗi đi bới bèo ra bọ như bà chắc? Tôi còn bận nấu cơm, chẳng rảnh rỗi đâu mà đi đánh bà cho bẩn tay.”
Nói đoạn, Phương Hiểu Lạc dùng xẻng xúc một xẻng tro từ trong bếp lò ra, chỉ cho Triệu Lệ Hồng xem: “Thấy chưa? Cái tâm can của các người ấy à, khéo còn chẳng sạch sẽ bằng đống tro bếp này đâu.”
Triệu Lệ Hồng run rẩy chỉ tay vào mặt Phương Hiểu Lạc: “Cô... cô!”
“Tôi làm sao?” Phương Hiểu Lạc chậm rãi đáp trả: “Hôm nay các người chạy tới đây vu khống tôi, tôi ghim lại hết rồi đấy. Đừng trách tôi không báo trước, các người tung tin đồn nhảm, phỉ báng, vu khống, bôi nhọ danh dự của tôi, cộng thêm tội xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tụ tập gây rối, cố ý chọc tức khiến bố tôi bị bán thân bất toại. Tôi sẽ lên tòa án kiện các người, cứ về nhà mà chờ nhận trát hầu tòa đi!”
Triệu Lệ Hồng và Từ Chí Cương nghe xong thì chết sững. Rõ ràng bọn họ đến tìm Phương Hiểu Lạc tính sổ, sao bây giờ lại thành Phương Hiểu Lạc đòi đi kiện bọn họ rồi?
Phương Hiểu Lạc rốt cuộc học được mấy cái thói này ở đâu ra vậy, bao nhiêu tội danh cứ thế giáng thẳng xuống đầu bọn họ! Đúng là đồ sói mắt trắng nuôi tốn cơm tốn gạo!
Từ Chí Cương phản ứng nhanh hơn một nhịp: “Cô... cô làm gì có bằng chứng!”
Phương Hiểu Lạc sải bước ra giữa sân, cất cao giọng gọi: “Bà con lối xóm ơi, những lời hai người này vừa chửi bới tôi, chắc mọi người đều nghe rõ mồn một rồi chứ? Hôm nào tôi xuất giá, mọi người nhớ đến chung vui nhé, nhà chúng tôi nhất định sẽ làm cỗ bàn linh đình để thiết đãi bà con.”
Bà thím Ngô Tú Hà nhà hàng xóm là người đầu tiên đứng ra lên tiếng: “Bà già này nghe rõ mồn một rồi. Cháu gái, cháu cứ đi kiện đi, bà già này sẽ đi làm chứng cho cháu. Bọn họ ỷ có tiền thì ngon chắc, quyết không thể để cái loại ác bá này lộng hành được!”
Ngô Tú Hà đã chướng mắt cái thói ra vẻ người thành phố, mắt để trên đỉnh đầu của vợ chồng Triệu Lệ Hồng từ lâu rồi.
Bà vừa mở lời, mấy bà thím mấy hôm trước vừa giúp Phương Hiểu Lạc may chăn đệm, áo bông cũng nhao nhao lên tiếng đòi đi làm chứng.
Những người khác cũng mồm năm miệng mười ồn ào đòi đi làm nhân chứng.
Từ Chí Cương tức đến mức sắc mặt tái mét.
Phương Hiểu Lạc quay đầu lại: “Hai vị, ngoài việc đến đây bới móc, chọc tức người khác và vu khống tôi ra thì còn việc gì nữa không? Nếu không còn thì xin mời, đi thong thả không tiễn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)