“Anh có muốn đi không?” Phương Hiểu Lạc hỏi.
Thẩm Tranh lắc đầu, nói với Ngụy Diên: “Chúng tôi tình cờ đi ngang qua bờ sông, cứu người là việc nên làm, không phiền anh đâu.”
Đối với Thẩm Tranh mà nói, chuyện này chẳng đáng là bao, một lát là quần áo khô ngay.
Ngụy Diên có chút sốt ruột, anh không thể chẳng làm gì cả, đây chính là ân nhân cứu mạng. Hơn nữa, anh chỉ mới biết tên ân nhân, còn chưa biết thêm thông tin gì khác, ít nhất cũng phải biết ân nhân sống ở đâu mới được.
“Hai vị ân nhân, hai người đi đâu? Tôi lái xe đưa hai người về.”
Phương Hiểu Lạc ngồi trên mặt đất xua tay: “Không cần, không cần đâu, chúng tôi đạp xe ra đây. Anh mau đến bệnh viện xem đứa trẻ thế nào đi, chúng tôi cũng về ngay đây.”
Phương Hiểu Lạc chuẩn bị đứng dậy, Thẩm Tranh kéo cô một cái: “Em còn ổn không?”
Phương Hiểu Lạc quả thực cảm thấy mệt mỏi, lúc đứng lên bước đi lảo đảo, may mà có Thẩm Tranh đỡ lấy cô, nếu không e là đã ngã nhào rồi.
Ngụy Diên thấy vậy liền nói: “Đồng chí Phương, cô đã mệt mỏi thành ra thế này rồi, hay là ngồi xe tôi đi, đạp xe vất vả lắm.”
Thẩm Tranh cảm thấy Ngụy Diên nói đúng, liền trực tiếp nhận lời: “Vậy làm phiền đồng chí Ngụy rồi.”
Ngụy Diên tươi cười rạng rỡ: “Không phiền, không phiền, việc nên làm mà.”
Anh lái một chiếc xe tải nhỏ, nhìn qua là biết loại xe thường xuyên dùng để chở hàng. Ngụy Diên nhấc bổng cả hai chiếc xe đạp lên thùng xe.
Trên đường đi trò chuyện, Phương Hiểu Lạc mới biết, hóa ra Ngụy Diên mở xưởng mộc ở Giang Thành, cái xưởng mộc An Cư đó chính là do Ngụy Diên mở.
Mới được phép làm ăn riêng vài năm, Ngụy Diên đã là hộ có tài sản chục nghìn tệ rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao.
Ngụy Diên cũng biết được tin Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh vài ngày nữa sẽ kết hôn, trong lòng liền quyết định, vào ngày cưới của hai người, anh nhất định phải đưa người nhà đến chung vui.
Ngụy Diên đưa Phương Hiểu Lạc về thôn Hồng Hạc, lại đưa Thẩm Tranh về quân khu, sau đó mới quay lại Giang Thành.
Vợ anh là Phùng Mẫn vẫn đang túc trực bên giường con trai Ngụy Văn Bác.
“Văn Bác sao rồi?” Ngụy Diên cảm thấy tinh thần của Ngụy Văn Bác không được tốt lắm.
Phùng Mẫn nói: “Bác sĩ đã kiểm tra tổng quát rồi, không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị hoảng sợ thôi.”
Bị hoảng sợ là cái chắc, suýt chút nữa thì mất cả mạng cơ mà.
“Bác sĩ bảo, may mà được cứu kịp thời, nếu không đợi đưa đến bệnh viện, e là không cứu nổi nữa.” Phùng Mẫn nói mà vẫn còn thấy sợ hãi, hôm nay nếu không gặp được hai vị ân nhân, con trai cô thật sự đã mất mạng rồi.
Cứ nghĩ đến việc phải mất đi con trai, cô cảm thấy mình cũng chẳng thiết sống nữa.
Ngụy Diên lạnh lùng nhìn Ngụy Văn Bác: “Xem lần sau con còn dám ra bờ sông chơi nữa không, nói thế nào cũng không nghe, chẳng biết nặng nhẹ gì cả, cứ thích làm càn!”
Ngụy Văn Bác rụt cổ lại, không dám ho he nửa lời.
Phùng Mẫn cũng không can ngăn, phải biết rằng, lần này hai vợ chồng cô đã sợ mất mật, phải dạy dỗ Ngụy Văn Bác một trận đàng hoàng mới được.
Phùng Mẫn hỏi: “Hai vị ân nhân đâu rồi?”
“Anh đưa họ về rồi mới quay lại đây.” Ngụy Diên nói: “Đúng rồi, thứ Bảy này hai vị ân nhân tổ chức đám cưới, đến lúc đó nhân cơ hội này, mừng nhiều tiền một chút, cả nhà chúng ta cùng đi chung vui.”
Phùng Mẫn nghe vậy cũng rất vui mừng, gật đầu đồng ý: “Đã là vợ chồng son kết hôn, anh bảo xưởng tăng ca làm một bộ đồ gỗ mang đến tặng đi.”
Ngụy Diên gật đầu: “Em suy nghĩ chu đáo đấy, việc này là nên làm.”
Đột nhiên Phùng Mẫn nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, nhà họ Từ làm xưởng gỗ chẳng phải đã gửi thiệp mời cho anh, nói là con gái nhà họ cũng kết hôn vào thứ Bảy sao? Thế này thì tính sao?”
Ngụy Diên không bận tâm nói: “Anh là khách hàng lớn của ông ta, tiền mừng anh cũng gửi đến rồi, ông ta còn quản việc anh có đi hay không sao? Cùng lắm thì anh không nhập hàng của nhà ông ta nữa, đâu phải chỉ có mỗi nhà ông ta mở xưởng gỗ.”
Phùng Mẫn gật đầu: “Anh nói cũng đúng, chẳng có gì quan trọng bằng ân nhân cứu mạng con trai chúng ta.”
Phương Hiểu Lạc xách đồ bước vào nhà, Trương Tân Diễm thấy cô tay xách nách mang, vội vàng chạy tới đỡ lấy: “Đoàn trưởng Thẩm đâu rồi?”
“Anh ấy về quân đội rồi ạ.”
Trương Tân Diễm nhìn đồ đạc chất đầy giường: “Sao lại mua nhiều đồ thế này?”
Phương Hiểu Lạc ngồi xuống: “Thẩm Tranh mua cho con đấy.”
Phương Thế Quân cũng bước tới xem thử: “Đoàn trưởng Thẩm đối xử với con hào phóng thật đấy, chỗ này tốn không ít tiền đâu.”
Phương Hiểu Lạc quơ quơ tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay: “Dù sao thì bắt đầu từ hôm nay, chúng con đã là vợ chồng hợp pháp rồi mà.”
Trương Tân Diễm ngồi xuống, nhận lấy tờ giấy đăng ký kết hôn to đùng xem đi xem lại, vô cùng xúc động: “Con gái của mẹ mới về chưa được mấy ngày đã đi lấy chồng rồi.”
Trong lời nói không tránh khỏi chút xót xa.
Trong mắt Phương Thế Quân cũng khó giấu được vẻ bùi ngùi.
Phương Hiểu Lạc khoác tay Trương Tân Diễm, cười nói với bà: “Mẹ, bây giờ là thời đại mới rồi, hơn nữa, quân khu cách nhà mình cũng không xa, con có thể về bất cứ lúc nào. Bố mẹ cũng có thể đến thăm con bất cứ lúc nào mà, đúng không?”
Trương Tân Diễm vỗ vỗ lên mu bàn tay Phương Hiểu Lạc: “Con nói đúng.”
Phương Hiểu Lạc về muộn, Trương Tân Diễm đã nấu cơm xong xuôi, chỉ chờ bọn Phương Cường về là dọn cơm.
Ở một diễn biến khác, Từ Nhã Thu và Chu Ngạn Văn tuy đã chụp ảnh xong, nhưng cả hai đều rước bực vào người.
Từ lúc bước ra khỏi tiệm chụp ảnh, hai người vẫn luôn cãi vã.
Chu Ngạn Văn tức tối không chịu nổi, nhìn Từ Nhã Thu là thấy phiền phức, gã vung chân đá thẳng vào bụng cô ta.
Từ Nhã Thu vạn lần không ngờ Chu Ngạn Văn lại dám đánh mình. Ngay lúc cô ta còn đang sững sờ, Chu Ngạn Văn đã bỏ mặc cô ta một mình rồi bỏ đi.
Từ Nhã Thu ôm bụng, cảm thấy toàn thân đau đớn, tức giận gào thét chửi rủa Chu Ngạn Văn, nhưng gã thậm chí không thèm ngoảnh đầu lại.
Cô ta đành phải cắn răng chịu đựng đi về nhà.
Triệu Lệ Hồng đang nấu cơm, nhìn thấy Từ Nhã Thu ôm bụng, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, bà ta vội vàng vứt cái xẻng xào rau chạy ra ngoài.
“Nhã Thu, con làm sao thế này?”
Từ Nhã Thu nhìn thấy Triệu Lệ Hồng, không thể nhịn được nữa, ôm chầm lấy bà ta bắt đầu khóc lóc: “Mẹ ơi, sao số con lại khổ thế này hả mẹ.”
Nghe thấy tiếng khóc của Từ Nhã Thu, người nhà họ Từ đều chạy ra.
Triệu Lệ Hồng và em gái Từ Hiểu Tiệp đỡ Từ Nhã Thu vào phòng khách.
Từ Nhã Thu tay bưng cốc nước nóng, khóc thút thít, nói năng cũng đứt quãng, tiện miệng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Phương Hiểu Lạc: “Ngạn Văn... Ngạn Văn rõ ràng đang đi chụp ảnh tử tế với con, Hiểu Lạc cứ cố tình... cố tình đi quyến rũ Ngạn Văn, hại chúng con cãi nhau.”
“Mẹ, Hiểu Lạc đã về nhà rồi, con cũng đã tránh xa cô ta ra, sao cô ta lại hận con đến thế, nhất định phải làm cho con sống không yên ổn mới chịu cơ chứ.”
Từ Hiểu Tiệp đứng bên cạnh lầm bầm: “Chị Hiểu Lạc là người như vậy sao?”
Triệu Lệ Hồng trừng mắt lườm Từ Hiểu Tiệp một cái: “Hiểu Lạc đã thay đổi từ lâu rồi, đúng là đồ ăn cháo đá bát, nó chính là chướng mắt việc chị mày và Ngạn Văn kết hôn nên mới cố tình phá đám đấy.”
“Thăm nó á?” Từ Chí Cương đứng bên cạnh cao giọng: “Cái đồ vô lương tâm đó, chúng ta nuôi nó bao nhiêu năm nay, nó sắp kết hôn, sao không biết dẫn con rể về thăm chúng ta? Làm gì có cái lý bậc bề trên phải đi thăm nó!”
Triệu Lệ Hồng cũng hùa theo: “Đúng thế.”
Từ Nhã Thu đảo mắt, bắt đầu giả mù sa mưa khuyên nhủ: “Bố, mẹ, hai người cũng đừng trách Hiểu Lạc, chắc chắn cô ta có nỗi khổ tâm hay khó khăn gì đó. Nếu không thì cũng chẳng chọn gả cho vị Đoàn trưởng Thẩm lớn tuổi kia nhanh như vậy, còn Đoàn trưởng Thẩm thì cũng sẽ không trực tiếp cho nhiều đồ đạc như thế, lại còn cho tận ba nghìn tệ tiền sính lễ.”
Nhắc đến chuyện này Triệu Lệ Hồng liền nổi điên: “Cái con Phương Hiểu Lạc đó có tài đức gì mà kết hôn lại được nhận ba nghìn tệ tiền sính lễ chứ, chúng ta đúng là nuôi ong tay áo, nó lấy được bao nhiêu đồ tốt như thế mà chẳng thèm đến hiếu kính chúng ta. Bây giờ lại còn phá đám con và Ngạn Văn, quyến rũ Ngạn Văn, đúng là càng ngày càng tồi tệ!”
“Nhã Thu, bố mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con, con yên tâm, chúng ta sẽ không để mặc Phương Hiểu Lạc tiếp tục phá hoại cuộc hôn nhân của con đâu.”
Sáng hôm sau, Từ Chí Cương bận rộn xong việc ở xưởng, liền lái xe chở Triệu Lệ Hồng chạy thẳng đến thôn Hồng Hạc tìm Phương Hiểu Lạc tính sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


