Chuyện này mà truyền lên xã thì cái mặt già của Bí thư như ông biết giấu vào đâu?
Ông Quách cầm điếu cày, tất tả chạy tới, tim đập thình thịch suốt dọc đường. Khi đến nơi thấy Trình Tuyết Phi ướt sũng đứng đó, người vẫn còn nguyên vẹn, ông Quách mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài!
Trình Tuyết Phi cũng nhìn thấy ông Quách, nhận ra đây là Bí thư chi bộ thôn Tây Hà. Dân làng có thể u mê dốt nát, không phân biệt được trắng đen nhưng cán bộ thì chắc không đến mức hùa theo làm càn chứ?
Trình Tuyết Phi cắn răng một cái, tự cắn vào lưỡi mình, đau đến mức lật cả lòng trắng mắt, rồi hướng về phía ông Quách kể lể: "Bác Quách, cháu còn chưa ly hôn mà bà cô họ đã ép cháu phải sống với thằng Ngưu, còn thiên lý nào không ạ? Đất nước giải phóng mấy chục năm rồi, sao bỗng dưng lại quay về thời phong kiến thế này? Còn nữa bà ta ép cháu đến đường cùng, thế này có phải là coi mạng người như cỏ rác không? Có nên bắt bà ta lại không ạ?"
Khương Lan nghe Trình Tuyết Phi nói vậy, lại bắt đầu gào lên chửi bới: "Trình Tuyết Phi, mày đánh rắm! Mày dám mở mồm ăn đứng nói điêu à, đợi đấy xem tao trị mày thế nào!"
"Bác Quách, bác xem, bà cô họ còn đòi trị cháu kìa. Cháu biết làm sao bây giờ, hai đứa con cháu biết làm sao bây giờ?"
Ông Quách nhìn Trình Tuyết Phi. Lúc này tiết trời đã qua Sương Giáng, sắp sang Lập Đông, mấy bà cụ sợ lạnh đã lôi áo bông ra mặc rồi. Vậy mà Trình Tuyết Phi lại ướt sũng từ đầu đến chân, lạnh đến mức hai hàm răng đánh bò cạp, nói chuyện cũng run bần bật.
Ông Quách không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, quát lớn: "Bây giờ là xã hội mới, ai dám giở trò bóc lột hả?"
Khương Lan gạt phăng đám người đang can ngăn, gào lên: "Anh Quách, tôi không bóc lột gì hết. Ngược lại tôi đang lo cho nó đấy chứ. Anh cũng biết thằng A Vũ điên rồi, chẳng làm lụng được gì, cả nhà già trẻ lớn bé chỉ trông cậy vào anh trai tôi nuôi. Anh trai tôi có tuổi rồi, còn nuôi chúng nó được mấy ngày nữa? Biết đâu ngày nào đó ông ấy nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại thằng A Vũ điên khùng một mình thì ai lo? Còn ba mẹ con nhà nó nữa, khéo lại phải ra đường ăn xin. Thế nên, vì muốn tốt cho cả nhà chúng nó, tôi mới muốn cho con Tiểu Phi tái giá với thằng Ngưu nhà tôi. Thằng Ngưu nhà tôi sức vóc khỏe mạnh, việc đồng áng nào cũng biết làm, sau này chắc chắn không để mẹ con nó chết đói. Vậy mà con Tiểu Phi này làm ơn mắc oán, dám lấy chuyện nhảy sông ra để dọa dẫm chúng tôi. Tôi thật tâm thật ý là muốn tốt cho mẹ con nó mà!"
Những lời Khương Lan nói suýt chút nữa khiến Trình Tuyết Phi tin sái cổ. Đám đông xung quanh cũng bắt đầu bàn tán xôn xao: "Phải đấy, thằng Vũ điên rồi, sau này ai nuôi cả cái nhà này?"
"Còn hai đứa nhỏ nữa chứ?"
"Đúng thế, bọn trẻ biết tính sao?"
Trình Tuyết Phi chân thành nói: "Bà cô ạ, cháu xin cảm ơn cả lò nhà bà, bà lo nghĩ cho cháu chu đáo (vãi chưởng) thật đấy!"
"Bây giờ hôn nhân tự do, bà dám ngăn cản, đó chính là phá hoại kỷ luật tổ chức. Bác Quách, bác là cán bộ, bác nói xem, người như bà cô tôi thế này, bị bắt thì phạt mấy năm? Hay là để tôi đích thân đến công xã hỏi thử nhé."
Trình Tuyết Phi nói xong dắt hai đứa trẻ đi ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
