Ép vợ của kẻ điên tái giá với một thằng ngốc, cái chuyện kỳ quái này mà đặt ở thời hiện đại thì kiểu gì cũng chễm chệ trên hot search.
Trình Tuyết Phi cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương để đứng dậy. Toàn thân cô ướt sũng, quần áo dính chặt vào da thịt. May mà lúc này đã sang thu, trời đột ngột trở lạnh, cô mặc mấy lớp áo trong áo ngoài nên cũng không đến mức quá hớ hênh.
Chu Thải Vân đứng cạnh nghe Trình Tuyết Phi réo tên mình, lại còn dám to gan bảo cô ta tái giá với thằng em chồng ngốc nghếch gớm ghiếc kia, mặt mày lập tức đỏ gay vì tức giận.
Khương Lan cũng điên tiết, giơ tay định lao vào đánh: "Mày dám ăn nói với tao thế à? To gan thật đấy, xem tao có đánh chết mày không!"
Đám đông đứng xem nãy giờ đang mải hóng chuyện, thấy sắp có đánh nhau thì không thể không ra tay can ngăn.
Trình Tuyết Phi theo bản năng vội che chắn cho hai đứa trẻ đang đứng bám dưới chân mình. Cô kéo bọn trẻ ra khỏi đám đông, lớn tiếng: "Lại định đánh người à? Bọn địa chủ bóc lột thời xưa cũng chỉ đến thế này là cùng. Chúng ta sinh ra dưới ngọn cờ đỏ, lớn lên trong xã hội mới, sao vẫn còn tồn tại loại khối u ác tính của xã hội cũ như bà cơ chứ!"
Hai đứa trẻ sợ hãi ôm chặt lấy đùi Trình Tuyết Phi, vùi đầu vào ống quần ướt sũng của cô. Bọn trẻ đã quá quen với cảnh mẹ bị người ta bắt nạt, dẫu đã thành thói quen nhưng chúng vẫn không khỏi khiếp sợ. Bé Gia Ngọc thút thít khóc nghẹn: "Mẹ ơi, mẹ chạy nhanh đi."
Trình Tuyết Phi xoa đầu hai đứa nhỏ, khẽ nói: "Các con đừng sợ... Mẹ đánh thắng được bà ta!"
Tin Trình Tuyết Phi nhảy sông tự tử nhanh chóng truyền đến tai ông Quách bí thư chi bộ thôn Tây Hà. Ông vừa nghe tin đã vội vã chạy tới.
Ông với tư cách là bí thư chi bộ đã lờ mờ nghe chuyện Khương Lan định ép Trình Tuyết Phi tái giá với thằng ngốc tên Ngưu. Chuyện này quả thực quá sức hoang đường!
Trình Tuyết Phi được coi là cô con dâu xinh đẹp nhất cả thôn. Dù có qua một đời chồng thì cũng không đời nào chịu lấy cái thằng vừa xấu xí vừa đần độn như thằng Ngưu.
Ông Quách vốn đã muốn lên tiếng từ lâu nhưng vì nể nang thể diện, lại không muốn dây dưa với người đàn bà chanh chua khét tiếng như Khương Lan nên mới im lặng. Hơn nữa thằng Ngưu ngốc kia cũng mang họ Quách, xét theo vai vế thì còn phải gọi ông là bác. Ở nông thôn người ta rất coi trọng tình máu mủ họ hàng, ông Quách cũng sợ bị người ngoài đàm tiếu là không biết lo lắng cho đứa cháu ruột ngốc nghếch của mình.
Nhưng vừa nãy nghe tin Khương Lan ép Trình Tuyết Phi đến mức phải nhảy sông, ông Quách thực sự nổi trận lôi đình. Mẹ kiếp! Lần này tuyệt đối không thể tha cho cái mụ Khương Lan chanh chua này được, dám dồn người ta vào chỗ chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
