Thấy Hạ Vân Đình đi tới, cậu chiến sĩ trêu chọc: "Tiểu đội trưởng Hạ tốt số thật đấy! Đối tượng của anh tốt ghê!"
Sắc mặt Hạ Vân Đình đen kịt: "Cô ấy không phải đối tượng của tôi."
Cậu chiến sĩ nhìn theo bóng lưng Hạ Vân Đình đang sải bước rời đi với vẻ mặt không thể tin nổi. Chẳng lẽ là người ta đang theo đuổi tiểu đội trưởng Hạ ư? Mà tiểu đội trưởng Hạ còn bày ra vẻ mặt không tình nguyện thế kia, đúng là có phúc mà không biết đường hưởng!
Trong ký túc xá, Hạ Vân Đình nhíu mày nhìn bình canh nóng hổi trên bàn.
Vết thương trên ngón tay út của anh sắp lành đến nơi rồi, cô gái kia hầm canh bồ câu cho anh làm cái gì không biết!
Tưởng Hách bước vào, nhìn bình giữ nhiệt trên bàn thì ồ lên: "Chà chà, bây giờ cả đại đội đang truyền tai nhau rồi, nói là có một nàng tiên ốc vô cùng xinh đẹp đến đưa canh cho cậu. Xem ra là thật rồi! Mau để tôi nếm thử xem nào!"
Từ nhỏ đến lớn, với gia thế hiển hách và ngoại hình đẹp trai, Hạ Vân Đình không biết đã được bao nhiêu cô gái theo đuổi nữa. Chuyện được tặng đồ ăn thức uống là chuyện rất bình thường, nhưng trước nay Hạ Vân Đình chưa từng đụng vào, toàn bộ đều chui vào bụng Tưởng Hách.
Lần này Tưởng Hách ngửi thấy mùi thơm là mò tới ngay, định bụng giúp anh em giải quyết “khó khăn”.
Tưởng Hách nhìn vẻ ngoài thì giống một công tử đào hoa, nhưng thực tế cũng giống Hạ Vân Đình, đến tay con gái còn chưa chạm qua bao giờ. Nghĩ đến thủ đoạn quyến rũ đàn ông của cô gái kia, Hạ Vân Đình quyết không để cô có cơ hội tiếp cận anh em của mình. Anh cầm bình giữ nhiệt lên, "ừng ực" mấy cái mà uống sạch bách.
Tay Tưởng Hách còn chưa chạm được vào bình thì canh đã cạn đáy. Anh ta kinh ngạc thốt lên: "Hạ Vân Đình, cậu có cần phải đến mức đó không! Một ngụm canh cũng không để lại cho anh em! Người ta nói mà tôi còn không tin đâu đó, không lẽ cậu lén lút có đối tượng thật hả?"
Khuôn mặt anh tuấn của Hạ Vân Đình vẫn lạnh lùng như cũ, anh nói: "Làm gì có."
Anh ném hai bộ quần áo trong túi sang cho Tưởng Hách.
Tưởng Hách nhìn bộ quần áo trong lòng, lập tức phản ứng lại ngay: "Canh này là đồng chí Dịch Nam đưa cho cậu à?"
*
Trên đường về, Dịch Nam hỏi thăm một chút giá thuê nhà ở khu vực xung quanh. Thuê một căn một phòng ngủ một phòng khách thì mất khoảng 10 đồng một tháng. Đợi tháng sau nhận lương, cô có thể dọn ra khỏi nhà họ Lăng rồi.
Tiếp theo là chuyện thi đại học.
Cha của nguyên chủ là Dịch Quân Thư, từng là giáo sư đại học. Mẹ là Lâm Sương, cũng là giáo viên trung học, đúng chuẩn gia đình thư hương. Dù trước đây cuộc sống của hai mẹ con rất gian khổ, nhưng Lâm Sương hiểu rõ tầm quan trọng của giáo dục, vẫn cắn răng nuôi con gái học hết trung học. Vì vậy hiện tại cô đã có bằng tốt nghiệp trung học, có thể tham gia kỳ thi đại học.
Dịch Nam đi đến trước cổng khu tập thể thì thấy Mộ Tây Tây cùng một người đàn ông có vẻ ngoài chính trực, hiền lành đang đi ra. Hai người đứng rất gần nhau, Mộ Tây Tây đang ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn người đàn ông kia, khiến anh ta đỏ bừng mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)