Dịch Nam mỉm cười trò chuyện với bác gái Lý vài câu, hỏi thăm vị trí của khu doanh trại quân đội rồi đi theo hướng bác gái Lý chỉ.
Khu doanh trại không cách phố thương mại là bao, đi bộ một lát đã thấy cổng doanh trại. Cô nhìn quanh một hồi rồi tiến về phía trạm gác.
Cậu chiến sĩ trẻ đang trực ban, nhìn thấy cô gái xinh đẹp rạng ngời trước mắt liền hỏi: "Đồng chí, cô tìm ai?"
Dịch Nam khẽ mỉm cười: "Tôi muốn tìm Hạ Vân Đình."
Người đẹp mỉm cười, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành. Cậu chiến sĩ đỏ bừng mặt, lắp bắp đáp: "Đồng chí, cô... Cô chờ một chút, để tôi gọi điện thoại."
Lúc này cũng vừa mới kết thúc giờ tập thể dục buổi sáng, đang là giờ nghỉ ngơi. Mấy chiến sĩ ở trong doanh trại đi ngang qua cổng lớn, vừa vặn trông thấy người đẹp đang đứng ở cổng.
Chiếc váy dài quá đầu gối màu trắng tinh khôi, khí chất thanh tao, tôn lên những đường cong duyên dáng của cô gái một cách vừa vặn. Chiếc cổ thon dài, vòng eo thon gọn chỉ bằng một nắm tay, đôi bắp chân trắng nõn mịn màng. Và đặc biệt nhất là khuôn mặt kia của cô, xinh đẹp đến nao lòng. Đôi mắt long lanh như sóng nước, môi đỏ răng trắng, vô cùng quyến rũ. Sự thanh thuần và quyến rũ như hòa quyện một cách hoàn hảo trên con người cô.
Mấy chiến sĩ đứng ngây ra tại chỗ mà trố mắt nhìn.
Dịch Nam cảm nhận được ánh nhìn phía bên kia liền đưa mắt nhìn sang.
Hai bên đối diện, cô mỉm cười dịu dàng phóng khoáng, ngay lập tức khiến mấy anh chàng đối diện đỏ mặt tía tai.
Hạ Vân Đình nhận được điện thoại, đoán chừng cô gái kia đến trả đồ nên lập tức chạy tới.
Vừa đến nơi, anh đã thấy mấy chiến sĩ trong tiểu đội mình đang đứng ngẩn ngơ, anh nhíu mày quát: "Các cậu làm cái gì đấy!"
Mấy người nọ giật mình, lúc này mới phản ứng lại, quay đầu gọi một tiếng "Tiểu đội trưởng" rồi chạy biến như làn khói.
Dịch Nam vội vàng đưa túi vải trong tay cho anh: "Ở đây, gửi anh."
Túi vải nặng trĩu, Hạ Vân Đình mở ra xem, bên trong lại là một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn: "Cái gì đây?"
Giọng cô gái mềm mại: "Anh vì tôi mà bị thương, đây là canh tôi đặc biệt hầm cho anh đấy. Còn chiếc khăn lụa của đồng chí Tưởng, bà nội Lăng cứ ngỡ là tôi mua tặng bà nên bà rất thích, tôi không nỡ nói thật. Vì vậy tôi đã mua một chiếc khác cho đồng chí Tưởng, phiền anh giúp tôi xin lỗi anh ấy. Nếu anh ấy không thích chiếc khăn đó, tôi có thể trả lại tiền."
Hạ Vân Đình cau mày, ai mà biết được cô gái giả tạo này có nói thật hay không, biết đâu là lại cố ý tìm cớ để tiếp cận Tưởng Hách!
"Không cần đâu, canh này cô cũng mang về luôn đi, tôi không cần!"
Như thế sao được! Nếu Hạ Vân Đình vì cô mà để lại thương tật suốt đời, thì cả đời này cô sẽ không yên lòng mất!
"Anh nhất định phải uống lúc còn nóng nhé! Sau này ngày nào tôi cũng sẽ làm cho anh!" Nói xong, Dịch Nam quay người chạy thẳng.
Mấy chiến sĩ ở trạm gác đều vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh bên này. Tuy nghe không rõ lắm nhưng vẫn loáng thoáng nghe được mấy chữ "hầm canh", "đưa tiền". Không ngờ nữ đồng chí xinh đẹp cỡ này mà còn hiền thục đến vậy, vừa đưa canh lại vừa đưa tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


