Vừa dứt lời, trán cậu đã bị bố giơ tay gõ cho một cái đau điếng.
"Nói năng cho đàng hoàng đi! Còn bốc phét nữa là tao đánh cho nhừ đòn đấy!"
Vân Tiểu Ngũ tức tối giậm chân bôm bốp, vội vàng lên tiếng thanh minh: "Con nói thật mà! Tuy con không tận mắt gặp được Long Vương, nhưng con gặp Quy thừa tướng rồi. Là một con rùa biển to đùng đùng luôn! Chính Quy thừa tướng đã giao đứa bé này tận tay cho con đấy."
Thấy thái độ của Vân Tiểu Ngũ hoàn toàn không giống như đang nói dối, cả nhà họ Vân ai nấy đều sững sờ nghệt mặt ra.
Ông cụ Vân từ tốn ngậm điếu cày, rít liên tiếp hai hơi thuốc lào thật sâu rồi trầm ngâm lên tiếng: "Để tôi đi hỏi trưởng thôn xem mấy làng chài quanh đây có nhà nào bị lạc mất con không. Nếu như mà không có..."
Ông cúi đầu nhìn đứa bé gái trắng trẻo, bụ bẫm đang nằm ngoan ngoãn trong lòng người lớn, ánh mắt dần trở nên vô cùng kiên định.
"Thì nhà mình nuôi."
Mà cũng chẳng thể trách cả nhà họ Vân lại mừng rỡ ra mặt đến mức như vậy được.
Thật sự là bao nhiêu năm qua, nhà họ Vân đã rơi vào cảnh dương thịnh âm suy quá mức rồi.
Cả một gia đình mười mấy miệng ăn chung sống dưới một mái nhà, vậy mà trong đó chỉ có đúng ba người lớn là phụ nữ, còn đám con cháu đời sau sinh ra thì toàn là con trai.
Chín đứa trẻ lớn nhỏ trong nhà đứa nào đứa nấy cũng đều là giống đực.
Mãi cho đến tận sau khi sinh xong đứa con thứ chín, người trong nhà mới ngửa người biết ra là hóa ra phụ nữ còn có thể đi đặt vòng. Hai người phụ nữ lớn trong nhà chẳng buồn nói chẳng buồn rằng, ngay ngày hôm sau liền dắt díu nhau đi đặt vòng luôn, chứ nếu cứ tiếp tục đẻ nữa thì gia đình thật sự chỉ còn nước cạp đất ra mà ăn thôi.
"Nuôi thật đấy à? Nhưng mà cái tình cảnh nhà mình bây giờ thế này, giờ lại nuôi thêm một đứa nữa thì sống làm sao nổi?"
Một giọng phụ nữ khác cất lên vang vọng cả căn phòng, trong lời nói rõ ràng là đang mang theo trọn vẹn sự lo lắng.
Nghe thấy thế, Vân Tiểu Ngũ lập tức lao đến ôm chầm lấy Vân Giảo đang được quấn chặt trong tã lót, tư thế bảo vệ vững chắc chẳng khác nào gà mẹ đang xù lông giữ con.
"Nếu chú út thím út không chịu nuôi thì để nhà cháu nuôi. Dù sao cũng là tự tay cháu nhặt con bé về, con bé là em gái của cháu."
Thím út nhà họ Vân một tay chống nạnh, đôi lông mày cau lại thật sâu: "Thằng ranh con này, mày cứ làm như nuôi một đứa trẻ con mà dễ dàng như nuôi con chó con mèo không bằng? Đứa bé nó còn bé xíu thế này, chắc chắn là phải uống sữa rồi. Cái nhà mình thì đào đâu ra sữa cho nó uống bây giờ?"
Vân Giảo lúc này vẫn còn quá nhỏ bé. Tuy đôi mắt chưa thể nhìn thấy mọi thứ rõ ràng, nhưng đôi tai bé xíu vẫn nghe được mồn một từng tiếng bàn tán của người lớn đang xô xáo trong phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



