Ở đó có căn cứ bí mật của cậu. Mỗi lần tìm tới đây, kiểu gì cậu cũng nhặt được vài món ngon lành. Nhưng điều quan trọng nhất là, ngoài cậu ra thì chưa từng có một ai khác phát hiện ra chỗ này.
"Ái chà, hôm nay đúng là trúng mánh rồi!"
Từ phía xa xa, thấy trên bãi đá hình như đang có thứ gì đó to lớn động đậy, Vân Tiểu Ngũ lập tức hớn hở, vội vã co chân chạy nhanh tới.
Nhưng vừa mới lại gần, cậu liền giật nảy mình một cái, suýt chút nữa là lùi lại mấy bước.
Thứ đang nằm chình ình ngay trước mắt cậu hóa ra lại là một con rùa biển vô cùng khổng lồ.
"Trời đất ơi, sao con rùa biển này lại có thể to đến thế này cơ chứ?"
Ánh sáng hào hứng trong mắt Vân Tiểu Ngũ lập tức tắt ngấm hoàn toàn.
Cứ tưởng là bản thân vớ được con cá lớn hay thứ gì đó thật đáng tiền, ai ngờ đâu lại chỉ là một con rùa biển. Nếu như là nhặt được trứng rùa thì còn may ra, chứ nguyên cả con rùa to đùng nằm trước mặt thế này thì cậu nào dám động vào.
Ở làng chài vốn có tục lệ lâu đời, rùa biển chính là Quy thừa tướng của Long Vương. Việc bắt hay ăn thịt rùa biển đều là những điều đại kỵ, rất dễ rước xui xẻo và tai họa vào thân.
Những người dân đi biển quanh năm phải đối mặt với bao hiểm nguy rình rập, ai ai cũng tin vào mấy chuyện này, thà chịu kiêng cử còn hơn là vô tình phạm phải.
Vân Tiểu Ngũ hít một hơi thật sâu, chầm chậm tiến lên phía trước rồi đưa tay ra vỗ nhè nhẹ lên chiếc mai cứng rắn của nó.
"Quy thừa tướng à, sao ngài lại bò lên tận trên đây thế này? Mau mau trở về với biển đi thôi, kẻo chút nữa có người khác kéo tới đây bây giờ."
Con rùa biển khẽ cựa mình một cách chậm chạp, sau đó nó từ từ quay đầu lại, ngoạm lấy một thứ gì đó rồi cẩn thận đặt xuống ngay trước chân của cậu.
Vân Tiểu Ngũ tò mò cúi đầu xuống nhìn.
Trong khoảnh khắc ấy, cả người cậu giống như vừa bị một luồng sét đánh trúng.
Ngay ở giây tiếp theo, một tiếng hét thất thanh lập tức xé tan không khí vang lên trên bãi biển vốn vẫn còn vô cùng yên tĩnh.
Một đứa bé! Đó rõ ràng là một đứa trẻ sơ sinh!
Vân Tiểu Ngũ sợ hãi đến mức mặt mày cắt không còn một giọt máu, trong đầu cậu còn tưởng rằng đứa bé này chắc chắn là đã chết rồi.
Con rùa biển chầm chậm ngước lên nhìn cậu, ánh mắt của nó lúc này trông chẳng khác nào đang nhìn một kẻ ngốc nghếch.
Cậu cuống quít vội vàng đưa hai tay ra bế đứa bé lên.
Còn về phần con rùa biển kia, nó dường như đã hoàn thành xong nhiệm vụ quan trọng của mình. Sau khi đã trao đứa trẻ tận tay cho cậu, nó chậm rãi quay đầu lại rồi bò thẳng một mạch trở về với biển khơi bao la.
Vân Tiểu Ngũ hoảng hốt cất tiếng gọi với theo: "Khoan đã! Quy thừa tướng ơi, ngài chờ cháu chút đã!"
Thế nhưng mọi chuyện đều đã hoàn toàn vô ích.
Quy thừa tướng đã lặng lẽ chìm nghỉm và biến mất hoàn toàn giữa những làn sóng biển mênh mông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



