"Chị lấy của cô ta sao?" Tống Ngôn Chi cảm thấy buồn cười.
Cô chỉ biết Bùi Thanh Thanh là người luôn muốn lấy hết những đồ tốt trong tay người khác.
Nhưng cô không nghĩ tới Bùi Thanh Thanh lại đem tất cả mọi người đều có tính tình như cô ta.
"Tại sao lại có một số người cứ thích xin đồ của người khác vậy?"
"Đúng vậy, đồ người khác đã mặc mà cũng muốn, chị ấy không chê tôi cũng cảm thấy ghê tởm thay.”
Mấy cô gái thì thầm.
Biểu cảm của bọn họ chán ghét đến không nói nên lời.
Tống Ngôn Chi liếc mắt nhìn mấy cô gái đó, nhưng không hề tức giận, cô lại nhìn về phía Bùi Thanh Thanh, khóe môi hơi nhếch lên: "Em gái, em nói hổi lâu, chị vẫn không viết Chu Xảo mà em nói là ai, sao chị lại phải cần áo quần của cô ta từng mặc, chị cũng không thích mặc quần áo người khác từng mặc qua.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

