Bùi Duật Sâm dừng lại một chút.
“Em vẫn còn trách anh sao?”
Bùi Duật Sâm trầm mặc một lúc rồi mới nói: "Nếu có thứ gì có thể khiến em xoá bỏ oán hận thì em cứ nói ra. Chỉ cần anh có thể làm được, anh nhất định sẽ đồng ý với em."
Tống Ngôn Chi rốt cuộc cũng nhìn về phía anh, nói: "Được."
Cô cầm bát đi vào bếp rửa sạch, nhìn Bùi Duật Sâm đi ra ngoài, Tống Ngôn Chi cũng lấy đồ đi đến bệnh viện một chuyến.
Trong khu nhà.
Mấy cô gái mặc đồng phục học sinh cấp ba trở về.
Mấy nữ sinh kích động, hâm mộ hỏi Bùi Thanh Thanh: "Thanh Thanh, chị họ của cậu thực sự là sinh viên của một trường đại học danh tiếng sao, người nhà của cậu thật là quá lợi hại.”
Bùi Thanh Thanh hất cằm, trên khuôn mặt mang theo vẻ kiêu ngạo, đắc ý: "Đương nhiên, chị ấy đã đi làm tiếp viên hàng không ở sân bay. Các cậu biết đấy, tiếp viên hàng không tiền lương một tháng rất cao!”
Bùi Thanh Thanh nói: "Ước mơ của tôi sau này chính là trở thành tiếp viên hàng không giống như chị họ tôi!"
Cô ta và Chu Xảo quen nhau từ nhỏ, Chu Xảo đối xử với cô ta giống như em gái, mẹ cô ta cũng cho cô ta chơi cùng Chu Xảo.
Vì thế mối quan hệ giữa hai người vẫn luôn tốt đẹp.
Hiện tại, Chu Xảo có tiền đồ, tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, trở thành tiếp viên hàng không, nghe nói muốn làm tiếp viên hàng không thì phải có ngoại hình đẹp, khí chất xuất chúng.
Vì vậy Bùi Thanh Thanh thực sự rất muốn học hỏi từ Chu Xảo.
Lúc này, cô ta bắt đầu khoe khoang với mấy người bạn.
"Dựa vào cậu muốn làm tiếp viên hàng không sợ là không được đâu. Nghe nói tiếp viên hàng không cần phải có dáng người cao gầy, ngoại hình phải xinh đẹp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


