“Đúng, chính là như vậy, lúc đó anh trai cô đang muốn tìm đối tượng bàn chuyện kết hôn, nhà cô ta thiếu tiền nên mới bán cho tôi.”
"Tôi thừa nhận tôi bị ma xui quỷ khiến, nhưng cũng không hoàn toàn là lỗi của tôi."
Tống Ngôn Chi đã sớm nghĩ tới cô ta sẽ mà tạt nước bẩn vào người cô.
Cô cười lạnh một tiếng: "Em đang nói đùa à? Lý Bảo Châu, bố em nghiện cờ bạc, cho tới bây giờ cũng không có một công việc đàng hoàng. Ngay cả tiền học đại học của em cũng là do mẹ chị và mấy người chị em của bà ấy gom góp lại chu cấp cho em. Em còn nói nhà của em có tiền mua thư thông báo trúng tuyển của chị sao?”
Đúng vậy, ai mà không biết điều kiện của nhà họ Lý.
Bố của Lý Bảo Châu ngay cả một công việc đàng hoàng cũng không có, ngay cả người đã có một đời chồng cũng không muốn kết hôn với ông ta, ở trong thôn đã nổi tiếng là một kẻ du thủ du thực, người gặp người sợ, chó gặp chó ghét.
Nếu không phải Lý Bảo Châu vào đại học, trở nên có triển vọng thì ngay cả Lý Bảo Châu cũng không có mấy người muốn chơi cùng.
Đừng nói là mua nổi thư thông báo trúng tuyển đại học.
Cái đó có thể mua dễ dàng như vậy sao?
Tống Ngôn Chi không phải kẻ ngốc, sẽ tặng không cho cô ta sao?
Tống Ngôn Chi và Lý Bảo Châu đang giằng co, những người xung quanh nghe thấy tiếng huyên náo cũng nhao nhao chạy tới xem náo nhiệt.
Con gái của trưởng thôn càng muốn làm lớn chuyện: “Đúng vậy, Bảo Châu, tôi nghe nói khi còn nhỏ Tống Ngôn Chi được đi học, nhưng vì cô cũng muốn đi học, cuối cùng cô ruột của cô đem tiền cho cô đi học trước. Cô đến tiền học tiểu học còn không có, lấy đâu ra tiền mua được thư thông báo trúng tuyển ?”
Trong khoảng thời gian này, cô ấy luôn bị sinh viên đại học Lý Bảo Châu đè đầu cưỡi cổ.
Bây giờ có cơ hội, đương nhiên là phải bỏ đá xuống giếng.
"Cô!" Lý Bảo Châu bị vạch trần hoàn cảnh, khuôn mặt đỏ bừng lên, cô ta không ngờ người buổi sáng còn muốn lấy lòng mình, quay người liền trở mặt, còn giúp Tống Ngôn Chi nói mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Bà mẹ nu9 ăn gì lớn lên Z 🙂🙂
Đáng đời bà mẹ. Não chỉ để trưng
Hả dạ lắm cho bà mẹ vậy mới sáng mắt ra



