"Cái gì? Trường đại học hạng nhất? Bảo Châu là học lại à? Sao tôi lại không biết?"
Nghe nói như thế, chủ nhiệm lớp có chút sửng sốt.
Thành tích học tập của Lý Bảo Châu không tính là rất kém cỏi, nhưng cũng không thể xếp vào hạng khá, ngay cả trường cao đẳng cũng không thể thi đậu chứ đừng nói đến trường đại học hạng nhất.
Nói xong, cô ta không ngừng nháy mắt với Lý Nguyệt Hoa, để bà ấy bắt Tống Ngôn Chi ngậm miệng lại.
Lúc này sắc mặt Lý Nguyệt Hoa đã hoảng hốt, vội vàng bước tới phía trước muốn lên tiếng.
Bà ấy còn chưa kịp nói gì, Tống Ngôn Chi đã lập tức nói: “Làm sao có thể như vậy chứ? Lúc trước em đã nói sẽ đãi chúng tôi một bữa cơm để chúc mừng em tốt nghiệp đại học. Chị còn tưởng bây giờ em được đi làm ở ngân hàng, nên cùng nhau ăn mừng cả hai chuyện quan trọng này. Chị là chị của em, chẳng lẽ chị còn có thể quên chuyện quan trọng như vậy sao?"
Tuy nhiên, lúc này giáo viên tiếng Anh mới lên tiếng, bà ấy ngạc nhiên nói: “Tôi có nghe nhầm không? Hôm nay tôi nghe nói em gái của em sẽ đi làm ở ngân hàng, tôi còn cố ý hỏi thăm cô giáo Vương. Cô giáo Vương nói cô ấy thi đại học chỉ được hai trăm điểm, làm sao có thể đậu vào đại học hạng nhất? Có phải là cô giáo Vương nhờ nhầm không?”
"Không thể nào!" Tống Ngôn Chi lên tiếng phủ nhận, kinh ngạc nhìn cô giáo Vương: "Cô ơi, có phải cô kiểm tra nhầm không? Năm đó mọi người trong thôn chúng ta đều biết Bảo Châu thi đậu đại học. Nhưng bởi vì cô ấy khiêm tốn cho nên cũng không mời mọi người ăn cơm, thành tích của Bảo Châu nhà chúng ta tốt như vậy, sao cô lại coi thường cô ấy như vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đọc truyện ức chế bà mẹ của n9 quá
@tuhien mẹ nu9 bị nguuu ấy 🙂🙂


-495035.jpg&w=256&q=75)