Bùi Duật Sâm ngẩn ra.
“Hơn một tiếng đồng hồ rồi, sợ là bọn họ đã đi rồi.”
Đi rồi? Đêm khuya thế này mẹ con cô có thể đi đâu được?
Xung quanh khu vực này rất vắng vẻ, Tống Ngôn Chi dẫn theo con nhỏ, nếu như xảy ra chuyện gì...
Bùi Duật Sâm siết chặt nắm tay, không nói thêm lời nào, quay người chạy về phía cổng.
Người bảo vệ nhìn thấy anh, lập tức đứng dậy nói: "Đồng chí Bùi, đây là thư của anh, vợ anh nhờ tôi chuyển cho anh."
Bùi Duật Sâm không nhận lấy lá thư, trầm giọng hỏi: "Bọn họ đâu rồi?"
"Đi rồi, đi rồi."
“Tại sao không báo cho tôi biết?” Ánh mắt của Bùi Duật Sâm đầy sắc bén.
"Tôi... tôi đã gọi điện thoại để nhân viên thông báo cho anh, nhưng bọn họ nói anh không có ở đó, có một người họ hàng của anh đến nhưng cô ấy ra ngoài rồi lại quay vào. Tôi cũng không dám tùy tiện để người ngoài vào, anh cũng biết quy định ở chỗ chúng ta mà."
"Họ hàng của tôi?" Bùi Duật Sâm giận tái mặt: "Chu Xảo?"
"Hình như là cái tên này, tôi cũng không quen..."
Anh ta nhìn thấy sắc mặt của Bùi Duật Sâm quá lạnh lùng, cũng có chút lo lắng, có phải mình đã làm sai chuyện gì rồi không?
"Vợ con tôi đi hướng nào? Đi bao lâu rồi?"
Bùi Duật Sâm sốt ruột hỏi. Bây giờ trong lòng anh vô cùng lo lắng, không biết ở một nơi xa lạ, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, Tống Ngôn Chi và Tiểu Bảo có thể đi đâu được.
Nắm tay của anh siết chặt phát ra tiếng ken két.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Con yêu quái trà xanh CX ,thiệt muốn tát cho vỡ mặt
Hóng chương tiếp. Bùi duật sâm nên cảnh cáo trk mặt mn cho bà chu xảo này khỏi vớ vẩn…
Mong mau ra chương mới

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)